Thông tin phim. Thần Mộ kể về chàng thiếu niên tên Thần Nam được hồi sinh sau 1 vạn năm tại Thần Ma Lăng Viên. Thần Ma Lăng Viên nằm ở chính giữa Thiên Nguyên đại lục. Đây là nơi an táng những nhân vật mạnh nhất trong lịch sử xuyên suốt vũ trụ từ thời hồng hoang.
① TÔM SÚ RANG MUỐI. NGUYÊN LIỆU. Tôm: 200g. Bột chiên giòn: 2 muỗng canh. Sả cắt sợi: 3 muỗng canh. Gừng cắt sợi: 1 muỗng canh. CÁCH LÀM. Bước 1: Rửa sạch tôm qua nước lạnh và để ráo. Bước 2: Bỏ tôm vào 1 tô lớn, cho vào đó 2 muỗng canh bột chiên giòn. Trộn đều cho tôm phủ 1 lớp bột bên ngoài.
Độc chiến thiên nhai; Độc cô quái khách; Độc hiệp Phi Long; Độc hồ điệp; Lăng không địch ảnh; Lăng không tam kiếm; Phụng hoàng thần; Phụng vũ cữu thiên; Phượng gáy trời Nam; Phượng Hoàng kiếp; Quái khách muôn mặt;
Xem phim Thần Mộ Tập 11 Vietsub 2022: Thần mộ kể về chàng thiếu niên tên Thần Nam được hồi sinh sau 1 vạn năm tại Thần Ma Lăng Viên. Thần Ma Lăng Viên nằm ở chính giữa Thiên Nguyên đại lục. Đây là nơi an táng những nhân vật mạnh nhất trong lịch sử xuyên […]
Thiên Giới Chiến Thần Chương 1323 : Chí Tôn phát lực. Người đăng: Lãnh Phong . Ngày đăng: 20:27 23-05-2022. có thể nói kinh thiên địa, khiếp quỷ thần, mạnh kinh khủng! "Hàn lưu quỷ khí!" Lạc Kim xuất thủ thời khắc, Hàn Quỷ cũng không có nhàn rỗi, hắn phất tay áo ở
Khi tiêu diệt Cửu Thiên Ngụy Đế hoặc đến thời điểm thích hợp sẽ trở về Vĩnh Sinh Đài tiếp tục giao chiến với Tần Thủy Hoàng. Sau khi tiêu diệt Tần Thủy Hoàng, Top 20 Bang hội gây sát thương cao nhất lên Boss Tần Thủy Hoàng sẽ có cơ hội nhận được phần thưởng.
RLzE4CE. Thể loại Đam mỹ, 1x1, xuyên qua, cơ giáp, HE Nhân vật Đường Vũ, Ian Clermont Phối hợp Phùng Dương, Lunerb Chuyển ngữ Lightraito Huyết Phong _ Light Đường Vũ một thanh niên thông minh, muốn kiếm đủ tiền tìm một hành tinh tốt định cư, bất ngờ cứu được em gái thượng tá và nhận vào một trường đại học Đường Vũ Là một người từng vật vã lăn lộn trong xã hội, có thể ôn lại cuộc sống vườn trường… cầu còn không được! Tuy rằng cuộc sống vườn trường này không hề giống trong tưởng tượng của cậu, được rồi, kém rất xa, nhưng quen bạn gái gì đó…Bạn thượng tá nào đấy Học viên dự khuyết, tốt nhất cậu nên suy nghĩ làm sao để tăng thành Vũ Vâng, thượng tá!Đây là câu chuyện về một bạn thụ điềm đạm học kém giúp đỡ bạn công lạnh lùng cấm dục đánh khắp các hành tinh không địch thủChủ thụ, 1×1, không cp phụ, không đề cập nhiều, nhưng sẽ nói rõ ràng.
HONOLULU HawaiiNewsNow - Heart-stopping video captured Tuesday shows a young child walking outside the railing of a 19th-floor apartment in child was pulled to safety by a say the incident happened after a woman’s attempted suicide in the about 1120 the boy ended up outside the railing on the 19th floor of Keauhou Place on South say moments before, a 38-year-old woman fell from that unit in an apparent suicide was taken to a hospital in critical witness told Hawaii News Now the boy was crying uncontrollably and screaming for his Young, executive director of Xplor Counseling, said a trauma of this magnitude could shape his entire life.“At this age developmentally, most children who are confused about an experience automatically put blame on themselves and wonder, was this my fault,” said Young. “And this might be something that this child experiences and also something that he will have to overcome.”Dr. Deborah Goebert of the State of Hawaii Suicide Prevention Task Force said the Hawaii Cares Line is not only for those thinking of hurting themselves but for their loved ones.“We say for everybody to call the Hawaii Cares Line for help because that child may also need help and need to get connected to services,” said said they’re seeing an uptick in people calling for April 2022 to this past May, the hotline received 159,000 calls.“So I want to turn that and say that’s a good thing, we want people to call and ask for help, and we want ultimately to have fewer deaths,” said said the group also offers mobile the last year, they’ve dispatched helpers 8,000 times.“They can come and do an assessment at your home so somebody can show up and actually do that evaluation, if it’s not an emergency,” said Goebert. “And again, all of those are access through the same phone number locally.”Experts say if you or someone you know is struggling, it’s OK to share your feelings and get or text Hawaii’s 24-hour suicide and crisis hotline at 2023 Hawaii News Now. All rights reserved.
Tại sân bay Dung Thành đang cực kỳ đông cả lãnh đạo của các khu vực, các tập đoàn lớn trong thành phố đều chỉnh tề xếp thành hai hàng. Ai cũng nghiêm chỉnh đứng đợi với vẻ mặt nghiêm trưởng Cổ Vi Dân của Dung Thành cũng đứng tại đó, mắt nhìn chằm chằm vào cửa máy bay, mòn mỏi trông hình lớn như vậy thu hút rất nhiều người chú ý.“Ấy, sao bên kia lại có nhiều lãnh đạo như vậy? Có gì đặc biệt sao?”“Cậu không biết tin gì à? Ngài Lăng Thiên sắp trở về Dung Thành rồi! Chắc chắn hôm nay tất cả lãnh đạo đều tập trung ở đây để đón ngài Lăng Thiên đấy.”“Thật à? Ngài Lăng Thiên là đại tướng trẻ tuổi nhất trong bốn chiến khu đấy, nghe nói anh ấy còn chưa tới ba mươi tuổi! Không ngờ hôm nay tôi có thể tận mắt thấy anh ấy, đúng là lời to!”Nhưng mọi người đợi hết hành khách này cho tới hành khách khác, cuối cùng đến cả phi hành đoàn cũng xuống máy bay rồi mà vẫn không thấy bóng dáng đại tướng đâu. Thậm chí còn không thấy ai mặc quân phục không khí bắt đầu trở nên lúng túng.“Không phải bỏ lỡ anh ấy rồi chứ? Hay là nhầm chuyến bay?”Không biết là ai lên tiếng ngũ đón tiếp hoành tráng nhìn nhau, ai cũng tỏ vẻ không biết phải làm dù thế thì cũng không ai dám rời cách đó không xa, một chàng trai trẻ có khuôn mặt kiên định, ánh mắt sâu thẳm im lặng quan sát mọi lưng anh, một người đàn ông vạm vỡ vừa cúp điện thoại.“Tra được chưa?”Diệp Thiên hỏi.“Thưa, đã tra được rồi! Là… là Tô tiểu thư đã tiết lộ tin tức.” Người đàn ông khôi ngô này giữ thái độ cực kỳ cung kính với người trẻ tuổi trước miệng của Diệp Thiên hơi xệch xuống, tỏ vẻ bất đắc dĩ.“Có cần chào hỏi mấy hãng truyền thông ở đây không ạ?” Lâm Khuê hỏi tiếp.“Không cần, cứ theo ý cô ấy đi, những người này muốn chờ thì cứ để họ chờ.”“Vâng.” Lâm Khuê cúi đầu nín thế giới này, người có thể khiến anh ấy cam chịu như thế, e là chỉ có mỗi Tô tiểu thư mà thôi…Hai người vào trong một chiếc xe Jeep hạng rời khỏi sân bay, nửa tiếng sau mới đi vào thành mười năm không trở về, Dung Thành thay đổi rất nhiều. Nền kinh tế Long Quốc phát triển nhảy vọt, những thành phố nhỏ trước kia đã thay đổi hoàn toàn, trở thành đô thị hiện đại hóa, khắp nơi đều là phong cảnh rực điều khi nhìn thấy sự thay đổi này, Diệp Thiên lại không vui năm trước, biên giới Long Quốc bị xâm phạm, anh đem theo các tướng sĩ Long Quốc hăng hái chiến đấu hy sinh, cuối cùng mới dành thắng tưởng mình có thể nghỉ ngơi một chút, không ngờ đúng lúc này lại nghe được tin Từ Thiên Thành đã qua đời...Từ Thiên Thành, cậu hai nhà họ Từ, người bạn quá cố của Diệp năm trước trong một chiến dịch quan trọng, Từ Thiên Thành đã đỡ mấy viên đạn thay cho Diệp chiến dịch đó, Từ Thiên Thành bị tàn tật cả đời, sau đó đành chuyển nghề về quê sinh trước khi đi, hai người nâng cốc say sưa bên nhau, Từ Thiên Thành đưa anh xem một tấm hình, bức hình chụp một cô gái trẻ tuổi nhẹ nhàng dựa lưng vào Từ Thiên Thành, cười tươi như Thiên Thành cười nói, đợi đến khi trở về là anh có thể lấy cô ấy làm vợ, dặn Diệp Thiên dù thế nào cũng phải trở về uống rượu mừng.“Anh Diệp, đây chính là cô gái tôi yêu nhất đời này, vì cô ấy, tôi sẵn sàng đầu rơi máu chảy…”“Anh Diệp, không giấu gì anh! Thật ra nguyên nhân quan trọng nhất khiến tôi đi lính là để bà nội nhìn tôi với ánh mắt khác xưa…”“Khi còn bé, bà nội tôi chê tôi có tính nhát gan, yếu đuối, mặt nào tôi cũng không bằng anh cả. Để chứng minh mình cũng là người dũng cảm, tôi đã gạt gia đình đi đăng ký vào quân đội, cuối cùng tôi cũng lập công…”“Tôi vui sướng mang huy chương về khoe với bà nội, mong bà nội sẽ cùng tôi chia sẻ niềm vui này. Nhưng không ngờ bà nội lại cho tôi một bạt tai, giận dữ mắng tôi rằng, tôi làm mấy chuyện vô nghĩa này thì có ích lợi gì? Bà bảo tôi dù tôi có giỏi giang hơn nữa thì trong mắt bà tôi cũng không bao giờ bằng được Từ Thiên Minh!”“Từ Thiên Minh là anh cả của tôi, là người anh cùng cha khác mẹ…”“Lúc đó tôi mới biết, không phải bà nội ghét tôi do tính cách nhát gan yếu đuối, mà là ghét xuất thân của tôi…”“Thân phận của mẹ tôi thấp kém, trong mắt bà nội, người như thế không xứng với nhà họ Từ… Anh Diệp, anh nói tôi nghe xem, có phải có những người sinh ra là đã là một sai lầm hay không? Ví dụ như tôi chẳng hạn…”“Nhưng tôi không trách bà nội, cũng không trách anh cả, dù từ trước đến giờ bà nội chưa từng khen tôi một câu nào, dù từ trước đến giờ anh cả chưa từng tỏ ra niềm nở với tôi…”“Bởi vì dù có thế nào thì bây giờ họ vẫn là người thân duy nhất của tôi trên đời này…”Đây lần cuối cùng hai người gặp khi Từ Thiên Thành đi được vài ngày, Diệp Thiên nhận được một bức thiệp cưới, bên trong có kẹp một tấm hình, là bức hình cưới chụp cậu ấy và người mình sau tấm hình có một hàng chữ, viết rằng dù thế nào Diệp Thiên cũng phải đến dự đám Thiên đã chuẩn bị tới nơi khi chỉ còn cách một ngày nữa, anh đột nhiên nghe tin báo tử của Từ Thiên Thành!Từ Thiên Thành đã chết!Diệp Thiên kinh hoàng, lập tức phái người tìm hiểu tin vào tin tức anh điều tra được, đôi mắt của Từ Thiên Thành bị móc ra, nguyên nhân cái chết không cô gái định kết hôn với Từ Thiên Thành lại như không có chuyện gì xảy ra, ngay lập tức lấy người anh trai cùng cha khác mẹ của Từ Thiên Thành - - Từ Thiên Minh!Khi giải thích về cái chết của Từ Thiên Thành, nhà họ Từ viện lý do là cậu ấy say mê sắc đẹp của chị dâu nhưng không thể có được, sau khi uống rượu lái xe nên bị tai nạn xe cộ khiến hai mắt bị mù. Cậu ấy không còn mặt mũi nào gặp người nhà nên đành xấu hổ tự sát!Nhưng sao một lý do vụng về như vậy có thể lừa được Diệp Thiên?Mặc dù Từ Thiên Thành đã chết được một năm rồi, Diệp Thiên vẫn không thể quên được chuyện này!Lần này xuất ngũ trở về, anh muốn điều tra chân tướng, trả lại sự trong sạch cho người anh em cùng vào sinh ra tử với mình!“Mười ngày nữa anh trai của Từ Thiên Thành, Từ Thiên Minh sẽ tổ chức đám cưới, hiện giờ nhà họ Từ khá hào hứng.” Lâm Khuê nhỏ giọng báo cáo.“Vậy sao?”Ánh mắt Diệp Thiên lạnh như băng. Anh vuốt ve cái nhẫn ngọc trên ngón trỏ, đây là món quà Từ Thiên Thành tặng anh trước khi xuất ngũ.“Nếu là đám cưới, thì tất nhiên tôi phải đến nhà thăm hỏi rồi… Đến nhà họ Từ!”….Nhà họ Từ là một trong bốn dòng họ lớn nhất Dung Thành, có thể nói là dòng họ có thể một tay che trời trong lĩnh vực bất động là quyền lực hay độ giàu có thì cũng hiếm có dòng họ nào ở Dung Thành có thể hơn ngày sau chính là đám cưới của cậu cả Từ Thiên Minh, đây chính là ngày vui của cả đất Dung đầu từ hôm nay, cả nhà họ Từ đã bận rộn sửa soạn.“Đúng là đông vui quá!”Chiếc xe Jeep đỗ ở trước cổng biệt thự xa hoa ở trung tâm thành Thiên và Lâm Khuê vừa xuống xe đã thấy bốn năm người vây quanh cửa nhà họ Từ để treo đèn lồng và treo bảng tiếp thoảng còn có tiếng cười đùa vọng ra từ trong biệt thự.“Xương cốt của Thiên Minh còn chưa hết lạnh, bọn họ lại tổ chức đám cưới…” Giọng nói của Diệp Thiên bình tĩnh, nhưng người anh lại toát ra cảm giác lạnh lẽo thấu xương!“Hay là để tôi gọi từng người lo việc nhà họ Từ ra để cậu hỏi chuyện?” Lâm Khuê nhỏ giọng đề Thiên khẽ lắc đầu “A Khuê, cậu biết con người sợ hãi nhất là khi nào không?”Lâm Khuê suy nghĩ, sau đó trả lời “Khi đối mặt với cái chết?”Diệp Thiên nheo mắt lại “Sai rồi, là khi muốn chết mà vẫn không chết được!”Nói xong, anh bước về phía nhà họ Từ!Lâm Khuê đi theo phía sau, nhẹ nhàng hít vào một ra là anh ấy muốn tự ra tay…“Mấy người còn đứng ngây ra ở đó làm gì? Nhanh làm việc, đây chính là bức hoành được chính thị trưởng tặng, phải nhanh chóng treo lên!”“Tên nhóc này cậu nhẹ tay một chút, chiếc đèn lồng này là do cụ bà tự mình chọn đấy, làm hỏng là cậu chết chắc.”Ở cửa biệt thự, quản gia Từ Phúc của nhà họ Từ đang chỉ huy người ta nghiêng đầu thì chợt thấy hai người sải bước đi vào trong biệt thự.“Hừ, các người đang làm gì? Đây là nhà họ Từ, không phải chợ bán thức ăn.” Từ Phúc bước lên hai bước chặn trước mặt Diệp Thiên và Lâm Khuê.“Bên trong còn đang bận việc, chỉ cần làm hỏng một món đồ thôi, các người có bồi thường nổi không? Cút mau!”Thấy bọn họ ăn mặc bình thường nên Từ Phúc không nói năng lễ độ chút nào.“Láo xược, ông…”Lâm Khuê tức giận nhìn Từ Phúc, đang định ra tay thì bị Diệp Thiên cản lại.“Tôi là Diệp Thiên, đến nhà họ Từ thăm bạn cũ.”“Diệp Thiên? Chưa nghe bao giờ!” Từ Phúc khinh thường trừng mắt liếc Diệp Thiên một cái “Cút mau, một tên nông dân như cậu mà cũng có bạn trong nhà họ Từ à? Đầu óc có vấn đề hay sao?”Diệp Thiên không để ý, chỉ đi thẳng vào Khuê ở phía sau cứ đi tiến lên trước chặn trước mặt Từ Phúc như ngọn núi sừng sững, khiến cho ông ta không dám động đậy.“Ông nên mừng vì hôm nay anh ấy không muốn xuống đao giết người đấy.”Nói xong, cậu ta quay người đi theo Diệp Thiên vào trong cửa chính.“Cậu! Được lắm, dám đến nhà họ Từ gây chuyện, các cậu chán sống rồi đúng không?!”Từ Phúc tức giận, giận dữ vừa đuổi theo vừa mắng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên.“Từ Phúc, bên ngoài đã sửa sang được chưa? Thức ăn đã đủ rồi, chỉ cần chờ bà nội ra là có thể khai tiệc.”Một cô gái trẻ tuổi đi từ trong biệt thự đi ra, cô ấy mặc một cái váy đỏ dài quá đầu gối, trang điểm một cách trang nhã, trông rất đoan trang nhưng không mất đi vẻ diễm lệ.“Đây là… Có chuyện gì thế?” Thấy cảnh này, cô hơi sửng sốt.“Cô chủ, hai người này muốn tới nhà họ Từ chúng ta tìm người, còn định xông vào bên trong nữa!”Từ Phúc nhanh chóng chạy tới trước mặt cô gái kia, hơi khom người cung kính.“Vậy à?” Cô gái nhìn Diệp Thiên từ đầu tới chân, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu “Mấy ngày nay trong nhà có việc, không tiếp khách, mời mọi người đi cho!”Nói xong, cô quay người đi vào.“Cô tên là Lâm Tuyết đúng không?” Diệp Thiên chậm rãi mở miệng, hai mắt sắc như đao khắc lên người cô gái kia.“Anh là ai?” Lâm Tuyết xoay người, có vẻ ngạc Thiên không trả lời, ánh mắt dần trở nên lạnh trước mặt, giống y đúc như trong tấm ảnh mà Từ Thiên Thành đưa cho anh xem.
Lúc này, bên trong Tứ Hợp Viện của nhà họ Tô, ngoài Diệp Thiên ra thì chỉ còn có Hiên Viên Hạo và lão già phía sau điều, mặc dù ít người nhưng bầu không khí lại trở nên nặng Vệ Quốc quay đầu lại không quan tâm tới Hiên Viên Hạo mà nhìn về phía con gái mình.“Thanh Thanh, đưa các bạn về phòng trước, bất luận là nghe thấy gì cũng không được ra ngoài. Diệp Quân, cháu cũng quay về đi.”Nghe được giọng điệu nghiêm trọng đó của Tô Vệ Quốc, Tô Diệu Quân gật đầu cùng ba cô gái đứng điều bọn họ còn chưa nhấc chân đi thì Hiên Viên Hạo đã lạnh lùng lên tiếng.“Đứng lại.” Hiên Viên Hạo đứng dậy, vẻ mặt hắn nhìn Tô Vệ Quốc như hàn băng, lạnh lùng vô cảm.“Tô Vệ Quốc, ông có ý gì đây? Không nghe thấy bổn thiếu gia nói gì lúc nãy à?”Tô Vệ Quốc cười lạnh lùng, tỏ vẻ đã có chỗ dựa nên không sợ.“Hiên Viên Hạo phải không? Coi như cậu là người nhà họ Hiên Viên nhưng cậu vẫn chưa đủ tư cách nói chuyện với tôi như vậy.”Nói xong, ông xua tay ra hiệu cho mấy người chỗ Tô Thanh bốn người vẻ mặt khó coi. Không ai có thể ngờ tới một buổi sinh nhật đơn giản lại trở nên như bọn họ định rời đi, sắc mặt Hiên Viên Hạo tối sầm lại rồi đột nhiên hét lớn.“Đứng lại hết cho tôi. Ai dám bước thêm một bước thì tôi cho người đó không thấy được mặt trời ngày mai.”Bộ dạng cao cao tại thượng, Hiên Viên Hạo lên tiếng đầy bá đạo như mọi việc trong thiên hạ đều nằm trong lòng bàn tay hắn vậy. Hắn không cho phép bất cứ ai làm trái ý điều, hắn vừa dứt lời, Diệp Thiên lại lên tiếng “Hiên Viên Hạo phải không? Tốt nhất cậu nên nói cho tôi biết vì sao các người xuất hiện ở đây, nếu không thì đừng mong bước ra khỏi đây.”Chỉ là câu nói đơn giản nhưng lại mang theo sự tự tin và bá đạo tận cùng.“Tiểu tử, mày là ai? Có tin tao…” Vừa nghe vậy, Hiên Viên Hạo như bùng phát. Có điều hắn còn chưa nói xong thì chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lạnh thấu xương khiến hắn ho hắng một hồi. Hắn đột nhiên có một cảm giác rằng người đàn ông đối diện rất đáng không thể đắc tội nổi. Đến cả lão già đắng sau hắn cũng phải cau mày. Trong đôi mắt ông ta cuối cùng cũng có chút dè Thiên liếc hắn ta một cái rồi khoát tay với Tô Thanh Thanh.“Các em đi trước đi.”Cả bốn người phía Tô Thanh Thanh gật đầu, trong lòng khó tránh khỏi lo lắng.“Anh cẩn thận đấy.” Tô Thanh Thanh nghiến răng, còn không quên nhắc Diệp Thiên một Thiên gật đầu, thấy bọn họ rời đi mới ngồi xuống ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Hạo đối diện trước mặt mình đầy hứng thú.“Nói đi, cậu chỉ có một cơ hội duy nhất.” Giọng nói Diệp Thiên có ý bỡn cợt nhưng Hiên Viên Hạo thấy vậy liền tối sầm mặt mày lại.“Tiểu tử, tao thấy mày chán sống rồi, dám nói chuyện với người nhà họ Hiên Viên như vậy? Nhà họ Viên Hiên biết không hả? Có cần tao nói cho mày biết không hả đồ nhà quê?”Ánh mắt Hiên Viên Hạo trông rất đểu cáng, hắn vừa nói xong thì Tô Vệ Quốc đột nhiên lớn tiếng.“Hiên Viên Hạo to gan, dám nói với ngài ấy những lời này, mày đáng tội chết.”Nghe vậy, ánh mắt Hiên Viên Hạo càng giữ tợn hơn, không hề có chút sợ hãi.“Tô Vệ Quốc, đừng cho rằng ông giỏi, đắc tội nhà họ Hiên Viên thì người đó cũng không cứu nổi ông đâu.”Chỉ đáng tiếc, hắn vừa dứt lời thì Diệp Thiên lại lên tiếng “Nhà họ Hiên Viên giỏi lắm à?”Cái gì? Nghe được câu này, Hiên Viên Hạo cau chặt đầu mày đột nhiên bật cười ha hả.“Ha ha, nhà quê đúng là nhà quê, đến cả họ Hiên Viên cũng không biết, đúng là đáng chết.”Thái độ của Hiên Viên Hạo vô cùng kiêu ngạo hống hách, gần như không coi ai ra họ Hiên Viên với những người bình thường thì đương nhiên không ai hay biết. Chỉ có những lãnh đạo cấp cao trong quân đội như Tô Vệ Quốc hoặc những gia tộc hạng nhất mới biết sơ con mắt của người bình thường, gia thế thuộc hạng nhất đã đủ để cao cao tại thượng rồi, nhưng cũng chỉ có các gia tộc hạng nhất mới ở trên bọn họ, và còn cả ba đại vương tộc lớn nhất nhà họ hiên Viên là một trong số đại Vương tộc đã tồn tại từ ba trăm năm về trước, cũng là bọn họ đã gây dựng nền móng cho Long Quốc ngày nay. Cho dù là kinh thế hay quyền thế cũng đứng đầu Long nhân không gì khác mà chính là ba đại Vương tộc đều theo võ cổ truyền. Gần như mỗi một người trong dòng tộc đều là võ sĩ cổ truyền. Đây là điều mà những người bình thường rất khó có thể tưởng tượng thể nói, ba đại Vương tộc thuộc tầng lớp hàng đầu, mũi nhọn của Long Quốc. Kể cả các lãnh đạo cấp cao của Long Quốc cũng không dám sơ suất đụng vào vấn đề bây giờ là người nhà họ hiên Viên sao lại xuất hiện ở đây?Theo như hiệp định ban đầu thì bọn họ không nên xuất hiện ở giới bình thường này mới phải.“Tiểu tử, tao không quan tâm mày là ai. Hôm nay mày chết chắc rồi.”Hiên Viên Hạo nhìn Diệp Thiên, Diệp Thiên không coi hắn ra gì, đúng là đáng chết.“Đây là đáp án của cậu à?”Diệp Thiên nhìn hắn mặt không chút biểu cảm.“Rất đáng tiếc, cậu trả lời sai rồi.” Vừa nói, Diệp Thiên vừa đứng dậy đi về phía Hiên Viên Hạo.“Thế nào, muốn đánh nhau à? Ha ha ha, mày đã muốn chết thì tao cho mày toại nguyện.”Hiên Viên Hạo vô cùng đắc ý, là người của nhà họ Hiên Viên, hắn đương nhiên là người theo võ cổ với loại tạp nham tép riu, thì cũng chỉ có một đòn tóm lại là điều, hắn vừa tiến lên trước một bước thì lão già phía sau hắn đột nhiên cử ta đứng chắn trước mặt hắn, ánh mắt nhìn Diệp Thiên đầy thận trọng. Ông ta thậm chí còn có một cảm giác rất quen thuộc nhưng lại rất khó tả.“Phùng Lão, ông làm gì vậy? Đối phó với loại tạp nham này còn cần ông đích thân ra tay sao?”Hiên Viên Hạo lên tiếng vẻ khó hiểu, giọng điệu tỏ vẻ coi thường. Chỉ đáng tiếc, Phùng Lão như không nghe thấy gì, ánh mắt ông ta từ đầu tới cuối chỉ nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên đứng trước mặt.“Vị này, vừa rồi là thiếu gia nhà chúng tôi sai rồi, tôi thay cậu ấy xin lỗi cậu, việc ngày hôm nay coi như xí xoá nhé.”Phùng Lão nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói với ý tứ thoả hiệp nhưng câu này lại khiến Hiên Viên Hạo nổi giận.“Phùng Lão, ông đang…” Hắn đường đường là thiếu gia nhà họ Hiên Viên, còn phải đi xin lỗi người ta sao?Chỉ đáng tiếc, Phùng Lão quay đầu lại trợn mắt với hắn.“Nếu cậu không muốn chết thì tốt nhất im miệng lại.” Phùng Lão thận trọng lên tiếng, người đối diện ông ta lúc này quả thật ông ta nhìn không chí ông ta có một cảm giác sợ hãi. Có điều trong lòng ông ta lại không cam lão già này lại dám nói với mình vậy? Đợi sau khi về lại gia tộc, xem tôi xử lý ông thế khi lên giọng nạt nộ Hiên Viên Hạo, Phùng Lão mới quay đầu lại. Có điều không đợi ông ta nói tiếp, Diệp Thiên đã lên tiếng trước.“Phùng Thanh, ông còn nói thêm một câu thì tôi không ngại cắt luôn ngón tay của ông đi đâu.” Giọng nói của Diệp Thiên không lớn nhưng ngữ khí lại rất điềm điều anh vừa dứt lời thì Phùng Thanh ở phía đối diện đột nhiên đổi sắc mặt.“Cậu, cậu chính là người thần bí đó sao?”Phùng Thanh lên tiếng giọng điệu không thể nào tin nổi.
Về lăng thiên chiến thần Lăng thiên đại lục, sao trời đều có chiến linh, thiên tài nhận chủ, võ đạo thức tỉnh. Cường giả một niệm, thiên địa biến sắc, kẻ yếu như kiến, huyết sái trời cao! Càng có truyền thuyết, lăng thiên phía trên, có long bay lượn. Thượng cổ Võ Đế thôn trang, cửu chuyển niết bàn sau ngộ Đồ Long chi kỹ, ngự long vì mã, chúa tể thiên địa, là vì lăng thiên chiến thần. “Thiên hạ thương sinh coi ta là địch lại như thế nào?” Diệp phong nắm chặt trường thương, căm tức nhìn trời cao phía trên “Ngày nào đó ta vì huyền đế, dám đạp vỡ trời xanh đại địa!”
lăng thiên chiến thần