Tùy Kỳ vẫn luôn rầu rĩ ngồi im thin thít, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Mạc Tùy. Chờ bôi thuốc cất hòm thuốc xong, Mạc Tùy đi tới vuốt vuốt mái tóc bù xù của anh: "Anh muốn nói gì?" "Rốt cuộc em có thích anh không?" Tùy Kỳ túm tay cô, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào cô. "Vậy anh thích em không?" "Thích!" Trì Tiểu Trì hơi nghiêng đầu: "Nếu là tiền bối thì không tính là quấy rầy.". Hạ Trường Sinh: "Còn bác trai bác gái…". Trì Tiểu Trì: "Để em nói.". Hai ba câu liền bàn xong việc ở nhờ, Hạ Trường Sinh quay lại nhìn Lâu Tư Phàm: "Lâu ca, sau này nếu muốn tìm mình Dung Dung chỉ thoáng nhìn qua điện thoại trong tay Thỏ Thỏ Đường rồi rời mắt. Cô khẽ mỉm cười, né người qua, "Mời vào.". Không biết chó Lương chui ra đứng đằng sau cô từ lúc nào, tươi cười nhìn biểu cảm cứng đờ của đám người, "Mấy cô thiệt là nhanh lẹ Tên: Tình yêu của đau dạ dày Tác giả: Điệp Chi Linh Pairing: Tiêu Phàm x Vệ Đằng Thể loại: Đam mỹ hiện đại. Tình trạng: Hoàn. Văn án [ Vệ Đằng = Đau dạ dày; Tiêu Phàm = Cười nghiêng ngã] Khi thì đau dạ dày, khi thì cười nghiêng ngã chính là tình huống của quyển tiểu thuyết này. Chớp mắt đã đến ngày tổ chức bữa tiệc, hôm ấy, Tần Diệp Tân mặc váy cúp ngực dài đến đầu gối, không quá mức trang trọng, cũng không khiến người khác cảm thấy quá tùy tiện. Ngay khi cô bước vào trong hội sở* ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy người đàn ông Dọn dẹp xong vừa mới đứng dậy, ện thọai tay vang lên, Sam Sam tiện tay nghe luôn, hóa ra là A May ở tầng 22. Cô căng thẳng hỏi: " A May, phải cô lại đưa cơm đến nữa chứ?" A May nói : "Hôm nay đưa đến nữa." Sam Sam thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: " Vậy thì tốt, A May tôi ăn cơm đây. Khi nào cô rảnh, tôi mời cô ăn cơm." 1nNvu26. Sam Sam khỏe mạnh từ nhỏ, nên bị rút 300CC máu cũng chẳng thấm vào đâu, vui sướng nghỉ ngơi vài ngày, hết thời hạn nghỉ phép, tất nhiên phải đi Sam Sam lúc này vẫn chưa biết rằng cán cân cuộc sống của cô đã bắt đầu xiêu ra vừa đi làm Sam Sam đã bị trưởng phòng cáu kỉnh gọi vào phòng làm việc mắng cho một trận, vì bảng số liệu báo cáo mà cô ký tên có sai sót. Phong Đằng là một tập đoàn lớn, phía dưới còn có vài công ty con về các lĩnh vực công nghiệp khác nhau. Căn cứ vào mức độ lớn bé của mỗi công ty mà bố trí số lượng kế toán. Sam Sam - một nhân viên mới, kỳ thực trước nay chưa làm được việc gì, chỉ nhìn đồng nghiệp hướng dẫn cô làm báo biểu, đứng bên cạnh học tập, sau đó ký tên vào báo biểu mà đồng nghiệp đã làm xong. Chuyện này trong lòng trưởng phòng biết rõ, có điều ông ta vốn dĩ không ưa người mới, nên mượn cớ để ra Sam Sam cũng chẳng làm sai chuyện gì, cái sai duy nhất là cô rõ ràng không đủ tiêu chuẩn nhưng lại được vào làm ở một tập đoàn nổi tiếng là tuyển dụng khắt khe, không phải sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học nổi tiếng thì không nhận, hơn nữa vì tuyển dụng cô mà phải loại ra người có điều kiện rất tốt do chính trưởng phòng lựa chọn. Trưởng phòng kế toán là một ông già vô cùng chính trực, nghi ngờ Sam Sam đi cửa sau, nên tự nhiên sẽ không vừa ý với thể làm việc ở Phong Đằng, đôi lúc Sam Sam tự cảm thấy chột dạ. Tuy cô cũng tốt nghiệp đại học chính quy của “chương trình 211” chương trình 211 chính là đề cương phát triển và cải cách giáo dục TQ, do chính phủ thực hiện nhằm hướng tới thế kỷ 21, xây dựng trọng điểm khoảng 100 trường đại học, tiếng anh tin học đều đạt, nhưng vẫn còn kém xa các đồng nghiệp có lý lịch xuất sắc khác. Lúc đầu hoàn toàn không chút hy vọng khi điền vào lý lịch trên mạng cùng với bạn bè, ai ngờ đâu có thể trúng tuyển trưởng phòng kết luận “Đại học loại ba, trình độ loại ba, không cần biết phòng nhân sự tại sao tuyển dụng chị, tốt nhất chị hãy nghĩ cách làm thế nào để qua được thời gian thử việc”, Sam Sam buồn rầu rời khỏi phòng ông gian thử việc ơi là thời gian thử việc, không biết sếp lớn có thể xem xét thái độ tích cự hiến máu miễn phí ngày hôm đó mà cho cô qua thời gian thử việc không, như vậy… ít nhất… sau này vẫn có thể làm kho dự trữ máu tạm trong đầu Sam Sam đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, không lẽ vì nhóm máu hiếm mà cô được tuyển dụng ư? Còn nhớ lúc đầu trên mẫu đăng ký dự tuyển, có ghi rõ nhóm máu ở mục phải điền cô đã thấy rất kỳ lạ Sam Sam bị ông già kia mắng chẳng khiến đồng nghiệp quan tâm, bọn họ đều bận rộn công việc của mình, điều này càng khiến cho Sam Sam đã buồn rầu lại càng buồn rầu đồng nghiệp mới cùng trúng tuyển với Sam Sam rất nhanh chóng tìm thấy các anh chị khóa trên của mình ở văn phòng, nên dễ dàng thuận lợi hoà nhập với môi trường lớn này, Sam Sam luôn luôn có cảm giác đang đi trên con đường lạc lõng, điều này khiến cho một Sam Sam từ nhỏ tới lớn thường quan hệ tốt với mọi người cảm thấy chán nản, không tránh được việc bắt đầu nghi ngờ năng lực của mình có phải quá dở tệ?Đây thực ra không phải là vấn đề của cô, một là do văn hóa doanh nghiệp Phong Đằng vốn yêu cầu sự tỉnh táo, bình tĩnh và hiệu suất công việc cao, thứ hai là do đồng nghiệp đều cảm thấy với năng lực của Sam Sam mà vào được công ty chắc chắn phải có hậu thuẫn, trước khi làm rõ ai là chỗ dựa của cô ấy, mọi người đều giữ khoảng cách, không quá xa cách cũng không quá gần gũi – đây là một trong những nguyên tắc sinh tồn trong quan hệ phức tạp giữa các đồng nghiệp tại công ty điều người mới này thường ngày luôn thật thà chất phác, nhưng việc này lại rất kín tiếng, ở văn phòng có người nói bóng nói gió mấy lần mà cũng chưa hỏi ra được manh điều buổi trưa hôm nay, suy đoán về chỗ dựa của Sam Sam cuối cùng đã lộ ra manh ký cấp cao của văn phòng CEO, cô Linda, tay cầm hộp đựng cơm không tương xứng chút nào với ngoại hình xinh đẹp, cao quý hơn người của cô, đứng trước cửa phòng tài vụ “Xin hỏi, vị nào là cô Tiết Sam Sam?”Sam Sam nghi ngờ nhìn người đồng ngiệp, sau đó đứng dậy “Là tôi.”Từ biểu hiện khác thường và tiếng thì thầm khe khẽ của các đồng nghiệp, Tiết Sam Sam đoán cô nàng này tuyệt đối không đơn giản, trong lòng bất giác kêu thể nào, chắc là có sai số gì, đến cấp trên cũng đều bị làm cho kinh động, người ta rõ ràng đến cơm cũng không ăn mà bưng bát đến đây bắt người…Tiết Sam Sam cứng ngắc đứng lên, nhìn Linda bước đến trước đó Linda mỉm cười nói “Chào cô Tiết, tôi là Linda, đây là cơm trưa Phong tổng kêu tôi mang đến”.Phong tổng? Cơm trưa?Các đồng nghiệp bất giác mở to miệng… Không phải chứ… Chỗ dựa của Tiết Sam Sam… lại có thể… lại có thể là CEO?Đương nhiên, nếu họ nhìn Tiết Sam Sam, sẽ phát hiện ra miệng cô còn há rộng hơn cả bọn vuốt vuốt tay áo, để lại hộp cơm rồi rời đi, các đồng nghiệp đi ăn với nét mặt đầy suy tư, trong phòng chỉ còn lại Tiết Sam Sam, cảm động mở hộp cơm mà nhà tư bản mang dù không có hải sâm, vây cá như Sam Sam muốn, nhưng vẫn rất thịnh soạn. Cơm, gan lợn xào, thịt bò xào, rau chân vịt luộc, rong biển trộn, nấm xào ra còn thêm những lát cà rốt, một bát canh đậu đỏ với táo cái này… đều bổ máu?Vừa nãy còn đắm chìm trong tình cảm của nhà tư bản, Sam Sam đột nhiên có dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ em gái ông chủ lại xảy ra chuyện gì, ông chủ muốn cô bồi bổ để tiếp tục cho máu ư. = = Dịch jini83Dù nói người cần kiệm dễ xa xỉ, người xa xỉ khó cần kiệm, nhưng đối với 500 tệ phí sinh hoạt thời đi học, 1000 tệ phí sinh hoạt không tính tiền thuê phòngsau khi đi làm củaTiết Sam Sam mà nói, xa xỉ ngay lập tức cũng không phải là việc đơn giản. Vì thế, mặc dù cô đã trở thành vợ của Phong Đằng mấy tuần rồi, tuy trong túi đã nhét đầy N thẻ rồi, nhưng tiêu tiền vẫn bó chân bó tay, đi dạo cùng Phong Nguyệt, thấy Phong Nguyệt kí séc, vẫn có cảm giác hãi hùng khiếp nhật này, Phong Đằng sáng sớm đã đi đánh cầu, Sam Sam vừa bị Phong Đằng giày vò một phen, không muốn làm quả bóng, lười biếng nằm trên giường, không muốn dậy. Phong Đằng bình thường ăn no xong đều rất dễ bảo, không ép buộc cô, dặn dò người giúp việc đừng quấy rầy cô xong, tinh thần sảng khoái vui vẻ ra Sam đang chờ ngủ bù tới tận trưa, thì Phong Nguyệt gọi điện đến rủ đi shopping. Sam Sam nghe đến hai chữ “mua sắm” liền úp mặt vào gối giả chết, Phong tiểu thư mua sắm thực sự rất đáng sợ… nhưng lại tìm không ra lí do từ chối, cũng không thể vừa sáng sớm đã nói quá mệt, vậy chắc bị Phong Nguyệt cười chết mất. Đành nói đồng ý, để lái xe đón tới trung tâm thời trang danh tiếng ở tòa nhà XX để gặp Phong Sam đã đi mua sắm với Phong Nguyệt vài lần rồi, mỗi lần đều chịu sự giày vò cả về thể chất lẫn tinh thần, thể chất thì chân tay rã rời, tinh thần thì con tim rỉ máu, dù tiền tiêu ào ào không phải là của cô, nhưng, nhưng…Có đáng không?Tại sao một cái túi trông rõ ngớ ngẩn lại mất N vạn?Tại sao một đôi giày trông chả ra làm sao lại cần N vạn?Tại sao tại sao… bọn họ đều phải dùng đơn vị vạn tệ?……Sam Sam xuất thân từ một nhân viên tài vụ nhỏ bé mỗi lần thấy cái giá trên trời đó, thường không nhịn được, nghĩ tới “giá thành giá thành”, sau đó lại lấy tinh thần yêu nước không cho bọn quỷ phương tây kiếm tiền, kiên quyết bỏ những thứ đó này cũng không ngoại lệ, Phong tiểu thư vừa đi vừa càn quyét, Sam Sam vừa đi vừa nhìn, đi được một lúc hai người ngồi uống trà nghỉ ngơi ở tầng trên cùng, Phong Nguyệt nhìn đống đồ mình mua, nhìn Sam Sam vẫn tay không, đột nhiên xúc động “Sam Sam à, có phải em hơi phung phí không?”Phong tiểu thư nghĩ tới đống quần áo đến mác còn chưa thèm cắt ở nhà, lần đầu tiên chột Sam vừa uống trà, vừa thành thật lắc đầu “Không có không có.” Đại tiểu thư không phải hơi phung phí, mà là hết sức phung phí, nói bản thân “hơi phung phí” thật quá khiêm tốn rồi = =Phong Nguyệt than thở “y, cũng may mà anh trai biết kiếm tiền, không thì em lấy đâu ra những ngày thoải mái như vậy.”Đúng như những gì cô ấy nói, chồng cô – Ngôn Thanh mặc dù chức vụ cao nhưng xuất thân bình thường, nào đã trải qua cách tiêu tiền như cô, cô hiện nay tiền tiêu như nước là dựa vào lợi nhuận hàng năm mà tập đoàn Phong Đằng mang Sam cười ha ha, nhìn ra phong cảnh bên ngoài, trong đầu ù ù cạc cạc nhớ lại đoạn đối thoại trên giường của hai người lúc sáng. Khi ấy Sam Sam bực anh quá đáng đã đánh thức cô, Phong Đằng nói “Lần đầu tiên gặp nhau, ở ngoài bệnh viện, em chẳng chửi anh là nhà tư bản còn gì?”Sam Sam ngạc nhiên “Anh… Sao anh biết?”Phong Đằng ho một tiếng, ngón tay tự nhiên luồn vào trong áo, đồng thời cúi xuống cổ cô cắn một cái “Nhà tư bản giỏi nhất là gì? Ép khô em tới giọt máu cuối cùng?”Sau đó……Tuy cô vẫn chưa bị ép khô, nhưng cũng gần như thế rồi……囧!Ban ngày cô nghĩ đến việc này làm gì? Sam Sam cảm thấy hai má nóng hết cả lên, vội vàng cầm cốc trà lên che giấu. Phong Nguyệt lại phát hiện ra, hơi kì lại hỏi “Sam Sam, mặt chị đột nhiên ửng đỏ là sao?”Sam Sam bị truy vấn, càng quẫn bách hơn, Phong Nguyệt nhìn bộ dạng cô như vậy đã đoán được 7, 8 phần, đang định trêu cô, nghe thấy có người gọi.“À, đây chẳng phải là Phong tiểu thư và Phong phu nhân sao?”Sam Sam và Phong Nguyệt cùng ngẩng đầu lên nhìn. Chừng 4, 5 quý phu nhân đi về phía họ, có vẻ như quen biết Phong Nguyệt, không đợi chào hỏi liền ngồi ngay bên cạnh họ. Phong Nguyệt dịch sang bên cạnh Sam Sam, nhân lúc mọi người không để ý, nói khẽ “Chị xem người mặc mẫu mới của Chloe kia, là vợ bé của XXX, trước đây toàn lén liếc mắt với anh trai em. Người thì xinh đẹp nhưng mà gia thế không ổn, anh em sao có thể vừa mắt chứ.”…… Đại tiểu thư à, gia thế không ổn hơn ở đây này! Sam Sam vừa ngầm nhìn vừa đánh giá tình địch. Nhìn một lượt bọn họ, cũng tranh thủ lúc họ không để ý, nói nhỏ vào tai Phong Nguyệt “Bộ nào là mẫu mới của Chloe?”Phong tiểu thư “……”Ngồi một lúc, cả đám người bèn nói chi bằng cùng đi mua sắm, Sam Sam cũng không ý kiến gì. Chỉ là đi cùng bao nhiêu người này không giống đi với mỗi mình Phong Nguyệt, Sam Sam cũng không thể không thử bộ nào, hoặc chỉ xem chứ không mua. Tiện tay thử cái váy, hóa ra lại rất đẹp, sau đó nhìn giá, 1800 ~~Sam Sam nước mắt lưng 1800 thôi ~~Tha thứ cho từ “mới” cô đã dùng, trước đây cái váy 800 tệ cô đều không nỡ mua, nhưng cái giá này trong số y phục ngày hôm nay đã xem, thực sự thấp nhất thấp nhất rồi. ~~Vì vậy, mua cái này đi, cũng coi như là giao lưu, rốt cục cô cũng được gả vào nhà giàu có, nếu keo kiệt quá, nói không chừng boss đại nhận sẽ bị người khác chê cười là Sam Sam hào phóng kêu nhân viên bán hàng gói vào. Nhân viên cửa hàng cười khéo léo nói “Tiểu thư thật may mắn, cửa hàng chúng tôi vừa mang từ Anh về, chỉ có chiếc này thôi.” Sau đó nhìn vào máy tính nói “Giá gốc là 1800 bảng, sau khi giảm số lẻ đi còn 2 vạn tệ ạ.”Sam Sam nghi ngờ mình nghe nhầm —— một ngàn tám trăm……Bảng Anh???2 vạn tệ?!Mặt Sam Sam cứng đơ luôn người xung quanh đều nghe rõ, cái người mặc bộ Chloe lượn lờ đi tới, nhìn cái váy trong tay nhân viên cửa hàng nói “y, chiếc váy này đẹp thật, tiếc là Tiết tiểu thư thật may mắn, vừa nãy sao tôi không nhìn thấy…”Nếu lúc này không mua có lẽ chả khác gì đem thể diện của boss vứt xuống Thái Bình Dương, Sam Sam gồng lên giây, dù tim nhỏ máu, mặt vẫn mỉm cười lấy thẻ ra, trông thờ ơ, kỳ thực đau tim muốn chết “Vâng, tôi thật may mắn.”Sam Sam trở về nhà ủ dột, nhìn vào bức tường suy nghĩ về cuộc vạn ơi là 2 vạn! Cô đã tiêu 2 vạn để mua một cái váy……Đó là tiền lương mấy tháng của cô, là thu nhập cả năm của cha cô, là……Sam Sam vô cùng buồn rầu, đồng thời cũng bắt đầu hối hận, vẫn là không nên mua, tuy về sau Phong tiểu thư nói chỉ sợ lúc đó cô không mua, nhưng nhưng……2 vạn ơi….Nỗi buồn phiền này kéo dài tới tận lúc đi ngủ, Boss đại nhân vỗn dĩ muốn làm gì gì đó một chút, nhưng thấy Sam Sam hết sức chán nản, vẻ mặt đau khổ tột cùng…. Khó mà không bắt đầu kiểm điểm, không lẽ gần đây nhiều lần quá? Mặc dù là mới cưới…Phong Đằng thở dài “ Có gì mà buồn thế?”“Buồn chết đi được.”Phong Đằng tối mặt, chẳng lẽ kỹ xảo của anh vẫn chưa đủ?“2 vạn tệ ơi!”Giọng Sam Sam hết sức đau khổ, vốn dĩ boss đại nhân rất buồn rầu cuối cùng cũng phát hiện ra suy nghĩ của người đó dường như không cùng một hành tinh với anh, nhíu mày hỏi “Cái gì hai vạn?”“A…” Sam Sam cần gấp người để thổ lộ, cũng không để ý xem đối tượng có thích hợp hay không, đem kể hết nguyên văn sự việc. “Hôm nay Phong Nguyệt tìm em đi tòa nhà XX… cửa hàng nhỏ… nhìn nhầm nhãn hiệu….”Phong Đằng thật không biết nên giận hay nên cười, vì loại chuyện này mà để ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống x x đấy nhá, đừng có nhầm với cái tòa nha XX nha = =… để tránh sau này phát sinh việc tương tự, Phong Đằng nghĩ 2 giây, nói “Tòa nhà XX?”Sam Sam gật đầu.“Tòa nhà đó là tài sản đứng tên anh.”“Á?”“Những cửa hàng đó mỗi năm phải nộp cho anh số tiền thuê không nhỏ.”“Á”“Vì thế 2 vạn tiền mua váy, có phần lợi nhuận là đưa cho anh.”Sam Sam ngơ ngẩn “Đưa anh bao nhiêu?”“Uhm, khoảng 5 nghìn.” Phong tổng đùa một cách vô trách nhiệm “Vì thế sau này em mua đồ có thể trực tiếp giảm giá 30%, ví dụ như cái váy em mua hôm nay, thực tế chỉ cần chi 1 vạn rưỡi, giảm được 5 nghìn.”“Đúng không?”“Ừ” Boss đại nhân tiếp tục nói dóc không them chớp mắt. “Vì vậy sau này em càng mua nhiều, giảm giá càng nhiều, càng tiết kiệm được nhiều tiền.”“Đúng, đúng không?” Hình như có gì không đúng, chắc chắn có gì đó sai! Nhưng chủ tịch đại nhân đừng có càng lúc càng lại gần được không, không cách nào suy nghĩ nổi!“Đương nhiên” Boss tẩy não xong, cười khẽ nói “Vậy thì, chúng ta có thể bắt đầu làm việc khác được chưa?”Thk ss jini Dịch la khanh diNgày Valentine thành phố A rất nhộn nhịp. thế nhưng Sam Sam lại vô cùng sầu não. Hôm nay là ngày lễ, công ty phá lệ cho nghỉ làm sớm hơn mọi ngày, nhưng Sam Sam lại bị A May thông báo hết giờ phải ở lại “làm thêm giờ” cùng chủ tịch. Nhìn ánh mắt đầy ẩn ý của A May mà Sam Sam nổi cả gai ốc. Chẳng lẽ hôm nay ông chủ cũng gọi cô đi làm nhân viên nhặt thức ăn sao? Trong đầu Sam Sam đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng ông chủ ngồi ăn uống thân mật với bạn gái còn cô thì ngồi thảm hại một bên để nhặt thức ăn. Sam Sam bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái và đưa ra một quyết định động trời Cô bãi công! Thế nên, sau khi tan làm, Sam Sam nhanh chóng lẩn vào đám đông, trốn tối, phố xá đã lên Sam đến quán mì thịt bò quen thuộc, ăn một bát mì thịt bò nóng hổi. Cái cảnh tượng hiện ra hôm nay trong đầu làm Sam Sam thấy khó chịu, mặc dù bản thân cô cũng không biết tại sao mình lại khó chịu như vậy….“Ăn uống cũng vui vẻ đấy nhỉ.” một câu nói chẳng nóng mà cũng chẳng lạnh chui vào tai cô. Sam Sam đột nhiên ngây người ra, nhìn vào Boss đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, cái vẻ mặt đấy không phải là kinh ngạc sao. Thật là đen đủi, đã mạo hiểm cả nguy cơ bị trừ tiền thưởng để bãi công thế mà lại bị tóm được! Sam Sam thở dài ngao ngán. Phong Đằng nhìn vẻ mặt kinh ngạc của người nào đó, khẽ mỉm cười, không ngờ chỉ nghĩ là thử đến chỗ này để tìm thế mà tìm được thật.“Chủ tịch, sao ngài lại ở đây?” thực ra Sam Sam còn muốn hỏi, sao anh không cùng bạn gái dự lễ tình nhân, có phải anh tìm tôi để tình sổ không.” Vì hôm nay có người bãi công.” Phong Đằng chậm rãi tim của Sam Sam giật nảy lên, quả nhiên! Anh ta đến tóm cô đây mà. Sam Sam cố gắng nghĩ cách làm thế nào để bù đắp được việc bãi công ngày hôm nay, để giành lại món tiền thưởng đang dần dần rời khỏi cô. Cuối cùng, buột miêng nói “Chủ tịch, tôi mời anh ăn mì thịt bò, được không?”Một lúc sau, bát mì thịt bò bốc hơi nghi ngút được bưng lên, Sam Sam theo thói quen liền cầm đũa lên nhặt từng tí rau thơm trong bát mì ra. Phong Đằng cắn một miếng thịt bò, khẽ nhíu mày.” Không ngon sao?” Sam Sam nghi ngờ hỏi, không phải chứ, thịt bò hôm nay rõ ràng rất ngon mà, chẳng lẽ bát mì của Boss có vấn đề gì sao? Sam Sam liền gắp miếng thịt bò ăn dở trong bát của Boss lên cho vào miệng, lẩm bẩm “Không có mùi lạ, ngon lắm mà…….” vẫn chưa nói hết, Sam Sam bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề vô cùng nghiêm trọng cô lại ăn thức ăn thừa của Boss! Lần trước ăn thức ăn trong bát của Boss có thể có nước bọt của Boss, nhưng lần này thịt bò trong bát của Boss chắc chắn có nước bọt của Boss, vì miếng thịt bò này Boss đã cắn rồi…. Sam Sam ……………………………. Nhìn vẻ mặt của Sam Sam, nét cười hiện lên trên mặt Phong Đằng, “Anh, ăn phải, hạt tiêu.”Trên xe, Sam Sam vẫn còn đau đầu về chuyện “thịt bò nước bọt” lúc nãy, nhưng Boss ở bên cạnh tâm trạng dường như rất tốt. Sam Sam vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ, ngày Valentine ở thành phố A thật là nhộn nhịp, những cặp tình nhân đi lại trên phố tạo ra những cảnh tượng hạnh phúc, nhìn những bông hồng mà các cô gái cầm trên tay, Sam Sam cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ, ngượng ngùng nghĩ ngợi “Mình cũng chẳng còn ít tuổi nữa rồi, sao chẳng có ai theo đuổi thế nhỉ?”“Đi mua một bó hoa.” Boss ở bên cạnh lên tiếng. Sam Sam quay sang thấy Boss đang nhìn cô chăm chú và đưa mấy trăm đồng ra trước mặt cô.“Mua hoa làm gì?” Sam Sam đầy vẻ dò hỏi.“Tặng bạn gái.” trong mắt dường như Boss lấp lánh ánh Sam nghe thấy, vô cùng phẫn nộ, trong bụng lẩm bẩm, đến hoa tặng bạn gái cũng bắt mình đi mua, chẳng lẽ mình lại “vinh dự được thăng chức” nhân viên mua hoa? Mặc dùng phẫn nộ, nhưng vì bị nô dịch đã thành thói quen nên Sam Sam vẫn xuống xe đi mua một bó hoa hồng mà cô thấy là đẹp nhất. Đưa cho Boss, Boss nhận lấy, tiện tay để ra ghế sau. Sam Sam nhìn bó hoa hồng qua gương chiếu hậu, cảm thấy càng nhìn càng gai mắt, cái câu “tặng bạn gái” nghe sao mà ngứa cùng thì cũng về đến khu nhà Sam Sam ở, Sam Sam cởi dây bảo hiểm, mở cửa xe, xuống xe, quay đầu lại, cảm ơn ông chủ đã đưa cô về nhà. Đang quay người đi, thì bó hoa hồng “gai mắt” ấy được đưa từ trong xe ra, phía sau bó hoa là khuôn mặt tươi cười của Phong Đằng.“Cầm lấy” Boss nói rất vui vẻ.“Á? Cái, cái này, không phải tặng, cho bạn gái anh sao?” Sam Sam cảm thấy đầu óc có chút không ổn.“Đúng. Cái này, là, tặng, cho, bạn, gái, của anh.” Phong Đằng nói từng chữ một, vừa nói vừa nổ máy cùng vẻ mặt của Sam Sam từ kinh ngạc chuyển sang nghi hoặc, từ nghi hoặc chuyển sang mơ màng, cuối cùng thì đứng ngây người nhìn theo chiếc xe của Boss đang xa Ngày xưa có một con heo, bị một con sói bắt về nuôi, sói nói với heo rằng, nuôi nàng để tương lai muốn ăn thịt, heo nhỏ vừa không tình nguyện, lại sợ hãi, nhưng nàng đánh không lại sói, đành phải ngồi yên để cho sói vỗ béo. Cứ như vậy trong suốt một khoảng thời gian, càng ngày heo càng béo, lúc này sói lại thả nó ra, bắt một con heo khác để ăn, con heo kia thấy rất khó chịu, ngươi bảo, con heo kia nên làm gì bây giờ?“Ách… Vậy làm một con heo tự do đi!”Sam Sam vẻ mặt sa sầm “Ngươi căn bản vẫn không hiểu rõ trọng tâm! Không bị ăn chẳng phải là rất tốt sao? Tại sao con heo kia lại cảm thấy khó chịu chứ?”“Oa! Ta biết! Vậy chắc chắn là con heo kia đã yêu con sói! Tình yêu vượt qua cả ranh giới chủng tộc nha, thật là lãng mạn!”“…… Lục Song Nghi! Ngươi thật ngu ngốc!” Sam Sam đến đây ăn nè! - Phần 2Tác giả Cố MạnEditor Elvie YuenTình trạng bản gốc đang xem Sam sam đến đây ăn nè phần 2 full 41 Chương + 1 chương kết + 2 phiên ngoại mới Tình trạng bản dịch dịch Sam phần 1 Chương 1 ~ Chương 18 xem tại đây đầu phần 2" title="Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^" />Sam Sam đến đây ăn nè! Part 19Sam Sam sau khi ngủ thẳng giấc đến ngày hôm sau, mở to mắt, mơ mơ màng màng theo quán tính mặc áo và mang dép chạy vào toilet, lại mơ mơ màng màng bóp kem bắt đầu đánh răng…“Xoạt xoạt…… Xoạt xoạt…… Xoạt xoạt…… “Đột nhiên Sam Sam cắn phải bàn chải đánh Sam ngẩng dầu, mở to 2 mắt nhìn chính mình trong đang xem Truyện sam sam đến rồi phần 2 Không, không thể nào… Cô có phải hay không còn chưa tỉnh ngủ a, bằng không chắc do uống rượu mà sinh ra ảo giác. Cô nhớ rất rõ, rất rõ tối qua Tổng tài đại nhân tỏ tình với cô. Hơn nữa, cô còn dứt khoát cự tuyệt _ __!!!Cự tuyệt …… Sam sam thiếu chút nữa đã đem bàn chải đánh răng cắn đứt .Vội vàng đánh răng rửa mặt, đến nỗi vẫn chưa thay áo ngủ, Sam Sam liền chạy vọt xuống dưới lầu. Kỳ thật Sam Sam cũng không biết chính mình chạy xuống làm cái gì, cô chỉ biết là phải chạy xuống lầu xác minh lại những gì xảy ra ngày hôm qua có phải là sự thật hay có người nào dưới lầu cả, trong ngõ nhỏ cũng chẳng có ai , chỉ duy nhất một mùa đông hiu quạnh. Sam Sam mơ hồ nhìn nơi tối qua Phong Đằng dừng xe rùi ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời… Tuy rằng mỗi câu cô nói với Phong Đằng cô đều nhớ rất rõ ràng nhưng trong long cô vẫn khăng khăng những điều xảy ra tối qua chỉ là ảo giác… Cô làm sao có lá gan lớn đến nỗi cự tuyệt Tổng tài đại nhân =.=Không không, trọng điểm là, tổng tài đại nhân làm sao có thể thổ lộ tình cảm với cô sam cứ thế vừa đi lên lầu vừa thôi miên chính mình, vừa vặn gặp bác gái nhà bên đang xuống gái nhìn cô và cười hỏi“Cô gái, đi đâu đấy?”Tuy nói thành phố lớn ít ai qua lại với nhau, nhưng Sam Sam là người tử tế, mỗi lần gặp ai cũng đều lễ phép chào hỏi và thường xuyên qua lại với hàng xóm nên họ và Sam Sam dần trở nên thân thiết.“Ha ha, bác đi ra ngoài à? Cháu chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Sam Sam ý thức được bộ dạng mình giờ rất kỳ dị nên chỉ cười giả lả rồi đi lên ngờ bác gái rất nhiệt tình hỏi chuyện Sam Sam.“Đêm hôm qua, người đưa cháu về nhà là bạn trai cháu phải không ?’’“A?” Đêm hôm qua? Bạn trai? Sam sam cả người run lên.“Người đó tướng tá cao ráo, đẹp trai, lại có xe, chắc là giàu lắm nhỉ ?”“……”Sam sam sửng người, chẳng thể nào cười được a a!Sam Sam cứ thế mang tâm trạng rối rắm trở về phòng, nằm gục trên ra không phải ảo giác…… Xong đời! Xong đời rồi , cô lại cự tuyệt lời tỏ tình của tổng tài đại nhân. Lời tỏ tình đó nha!Lòng Sam Sam nhất thời rối loạn. Nhưng mà cô cũng không thể phủ nhận rằng tự đáy lòng cô cũg có chút vui mừng Cô có thích Phong Đằng không?Sam sam chưa từng nghĩ tới vấn đề này, thậm chí ngay cả một ý niệm trong đầu cũng chưa hề có. Nhưng là nếu một ý niệm cũng không từng có, thế thì sao hiện tại trong lòng lại cảm thấy vui mừng chứ?Chết rồi! Chuyện gì thế này? Rõ ràng trước kia cô đối với tổng tài đại nhân không hề có tí ảo tưởng nào cả nhưng giờ những lời Phong Đằng cứ văng vẳng trong đầu sao cô mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu cô?Vì sao cô cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép cô?Đương nhiên là vì cái mạng của tôi a!Sam Sam ở trong lòng chính nghĩa trả lại có một giọng nói khác mong manh biện giải Cũng không hẳn là thế … Cho nên, thực ra cô vẫn đang lừa mình dối người, ném đá giấu tay?A a a !Sam Sam cảm thấy chính mình không thể lý giải được điều thì cứ mặc kệ thế nào. Điều quan trọng là tổng tài đại nhân tỏ tình với cô ”>Sam Sam khư khư ôm mặt, cảm thấy 2 má nóng lên, trong lòng vui sướng khôn thêm Giá Xe Mô Tô Việt Nam - Motosaigon Tin Tức Xe Moto Pkl Giá Xe Máy Vì thế mà cô nằm không được, nhanh nhẩu đứng lên mặc quần áo và mang giày. Cô muốn đi chơi khắp nơi đi ăn cơm, đi dạo phố, đi siêu thị, làm cái gì cũng được bằng không cô sẽ bị cảm giác khó tả này làm chết ở nhà suy nghĩ mãi sẽ làm cô phát điên, nhất định phải đi ra ngoài để đầu óc thư đi ở trên đường, bước chân dường như so với bình thường nhẹ nhàng phiêu bồng hơn rất nhiều. Rõ ràng là người còn đi bộ trên đường mà đầu óc lại cảm như đã bắt đầu bay thơ thẩn đi theo dòng người ra trạm xe điện ngầm, đứng trong đám đông ở quảng trường trung tâm, Sam Sam cảm thấy kỳ quái, cô sao lại vô thức mà đi đến chỗ này chứ?Nhưng điều này không quan trọng. Đứng ở đây lúc này làm cô cảm thấy rất thoải mái. Trời trong xanh, gió Tây Bắc hiu hiu thổi. Trong mắt cô giờ nhìn đâu đâu cũng cảm thấy cảnh đẹpSam Sam đi 1 vòng rùi lại 1 vòng quanh trung tâm, cuối cùng mệt mỏi ngồi ở ghế dài ven đường thở ngắn thở dài.“Tiết sam sam ơi là Tiết sam sam, mày xong đời , tổng tài đại nhân chẳng qua tùy tiện chỉ thổ lộ 1 tí thôi mà mày cư nhiên lại vui mừng thế này!”Cô cứ như vậy mà ngồi trên ghế dài ở quảng trường dưới trời đông giá rét, thế nhưng cô lại chẳng cảm thấy lạnh tí nào, hơn nữa khuôn mặt thậm chí còn hầm hập đỏ ửng. Ngây ngốc ngồi 1 lúc lâu, Sam Sam lấy di động ra, bấm vô phần danh bạ, cúi đầu nhìn 2 chữ “Phong Đằng” trên màn hình đến ngẩn chợt di động vang lên inh ỏi. Trong lòng Sam Sam run lên, tim đập mạnh, đầu ngón tay cái ấn nút “trả lời”. Nhưng khi nhìn lại người gọi điện thoại là Lục Song Nghi thì tim mới đập chậm rãi.“Alo, Song Nghi.”“Sam sam, thức rồi hả?”“… Bạn nghĩ rằng mình là bạn sao =.=” Mỗi ngày đều lười nhác làm bạn với giường, thật không nói nổi.“Hắc hắc, mình hỏi bạn, năm nay khi nào bạn về nhà?“Mình đặt vé tàu đêm 30.”“Này này này, mình sẽ về sớm hơn bạn đó, hắc hắc, bảo trọng nhé Sam Sam.”Song Nghi cảm thấy vui sướng khi người khác gặp họa, nhưng tâm tư Sam Sam hoàn toàn k chú tâm vào cuộc nói chuyện, cũng không nghe kỹ Song Nghi nói cái gì, cô không tự chủ được nói“Song nghi, mình có việc muốn hỏi bạn.”“Chuyện gì? Nói mau, mình lập tức giải quyết cho bạn .”Sam Sam mở miệng định nói gì đó nhưng lại không nói nên lời, ấp úng nửa ngày rùi mới nói “Không có gì cả”“Nói mau lên!” Song Nghi quát lên 1 cách hung tợn,“Ghét nhất ai nói chuyện một nửa mà không chịu nói tiếp. Thật bực mình >,“…….” Sam sam chần chừ một chút,“Song nghi, nếu có 1 người con trai vừa đẹp trai vừa giàu có tỏ tình với 1 người con gái thì người con gái đó phải làm gì bây giờ ?”“À, nếu như trong tiểu thuyết thì người con gái đó sẽ chấp nhận liền, sau đó tác giả có thể kết thúc câu chuyện, hắc hắc hắc hắc.”“…… Nếu như không phải trong tiểu thuyết thì sao?”“A? Thì phải nắm bắt cơ hội chứ sao, nhanh nhặt thẻ tín dụng!” Song Nghi cười hai tiếng đáng kinh, sau đó háo sắc nói “Bất quá thì sờ một chút rồi bỏ xuống.”“Vì sao?”“Trời! Cái thẻ tín dụng cho bạn cũng có ích lợi gì, bạn có biết mật mã đâu !”

ngoại truyện sam sam đến đây an nè sinh đôi