Web đọc truyện tranh manhwa, manhua, manga, ngôn tình, tiên hiệp, kiếm hiệp online hay và mới nhất cập nhật liên tục tại TruyenQQ.Com Yuno là thiên tài ma pháp với sức mạnh tuyệt đỉnh trong khi Aster lại không thể sử dụng ma pháp và cố gắng bù đắp bằng thể lực. Khi cả hai KHO LUẬN ÁN-LUẬN VĂN-KHÓA LUẬN CHUYÊN NGÀNH VĂN HỌC - SƯ PHẠM NGỮ VĂN: phần 1 [UPDATE LIÊN TỤC] Ngôn từ nghệ thuật trong sáng tác của tô hoài Tàc phàm góm 6 tap, t4,phl, Nxb Tu tUÒng Matxcdva, 1964. 458 . mói. Chinh Kant dà tU vi mình vói Cópernic trong thién vàn hoc. Diéu dò the bien rò trong càch nhìn cùa Kant ve thè' giói va con ngUÒi. 1. Càch nhìn cùa Kant ve sU'vàt va . dè'n cài nhìn phi lich su ve con ngUdi va xà hòi. Cao Xuân Duc xuát thân tir môt gia dinh có iruyèn thông Nho hoc, ông thi dd Cù nhân khoa Binh tí (1876) niên hiêu Tv Ðüc, sau dó ra làm quan, khði dàu tir chúc Tri huyên rôi thäng tiên tði nhùng chúc vu cao dàn dê tro thành mot vi quan E)ai thân có vi tri rát cao trong triêu dinh. truöng hqp 16 theo ké hoach dã xác dinh trong phucmg án kinh doanh truóc khi dàu tu) vói múc trích lap tuøng úng vói tý I? góp vón cùa Công ty trong các tð chúc kinh té này. Khi thanh Iý mot khoàn dàu tu, phàn chênh lêch giùa giá tri thanh lý thuàn và giá tri ghi sð duqc hach toán vào thu nhâp h04c chi phí. DT/Wf5. lift Noi 1999. DE TAI KHOA HOC. QUA TRÌNH HIÈN DAI HOÀ VAN HOA VIÈT NAM 1900 - 1945. MA SO :QG - 9 6 - 0 6. Chù tri de t à i . PGS , PTS LE VÀN LÀN. T h à n h p h a n t h a m già: GS P h a n C\l De; GS.PTS F)inìi. V à n Due; PTS Ha V à n Due; PTS P h a m V à n Klioài; PGS,PTy. S87E4q. Mở mắt ra, một mảnh tối giường, Nguyễn Mộng mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, cái khăn mỏng manh rơi xuống đầu vai cô, cả người ướt hết mồ hôi, cô nhanh chóng đắp chăn, cái lạnh mùa đông thật lợi đầu nhìn vào kính trang điểm, bên trong hiện lên một gương mặt tái nhợt, phù thũng, giống như chỉ vừa chết đuối không này… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?Cô không phải đã chết sao? Chết vì say rượu cùng sốc thuốc, cô còn nhớ rõ… Ấn tượng cuối cùng của cô trước khi chết là thấy ba chữ “Phòng cấp cứu.”Nhưng mà hiện tại vì sao cô lại ở chỗ này?Run run tay mở đèn ngủ, Nguyễn Mộng trừng mắt nhìn người trong gương mập mạp, phù thũng, vàng vọt, bộ dáng chưa già đã yếu như là bà chủ nhà hơn 30 cô rất rõ, đây là cô lúc 23 tuổi ! Từ sau khi cô bắt đầu hút thuốc phiện đã không còn béo như mà cô béo hay không thì cũng có ai để ý ? Bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lâu như vậy, nam nhân kia cũng không liếc nhìn cô một không chịu ly hôn, không chịu thành toàn hắn cùng nữ nhân kia, hắn liền không còn trở về , cùng tình nhân ở bên ngoài vui vẻ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã có!Tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ mới là một đôi, còn cô Nguyễn Mộng, vĩnh viễn đều là người bị ghét bỏ bị bỏ nhỏ… Nói đến đứa nhỏ, cô cũng có một đứa nhỏ. Lúc ban đầu, cô còn hồn nhiên cho rằng đứa nhỏ có thể đổi trở về trái tim của nam nhân mà hắn lại chỉ yêu đứa nhỏ không hề thương cô, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đối với “Mẹ” bên ngoài kia còn tốt hơn với Mộng, kiếp trước mi làm người thật quá thất bại rồi!Cô mang dép lê, với tay mở ngọn đèn phòng ngủ mờ nhạt, dưới bộ áo ngủ vẫn là một thân thể mập mạp ngu ngốc, quả thật khó phòng tắm đi ra, trên mặt cô còn đọng lại những giọt nước lạnh như băng. Nguyễn Mộng liếc nhìn cái đồng hồ báo thức tinh xảo Ngày 17 tháng là ngày 17 tháng 6 của mười năm sau thời gian cô tử Mộng còn nhớ rõ bản thân bay vật vờ ở không trung xem một nhà ba người bọn họ lẳng lặng nhìn chằm chằm di thể của bản thân. Không, là một nhà bốn người mới đúng, bởi vì con trai của cô cũng ở trong đó, không hề rơi một giọt nước đó cô đã nghĩNếu có thể sống lại một lần thì thật tốt, cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn thi đại học B, cũng sẽ không thể gặp được anh, sẽ không thích anh, yêu thương anh, điên cuồng theo đuổi anh, dùng hết thủ đoạn để gả cho anh…Đem bản thân hại thành bộ dáng này, làm cho cha mẹ vì bản thân mà hổ thẹn, ngay cả cốt nhục duy nhất cũng xa có thể sống lại….Nguyễn Mộng run run mở cửa phòng ngủ, trên người vẫn mặc áo ngủ rộng rãi. Cô chậm rãi đi tới đi lui trong phòng, nhìn mọi thứ vừa xa lạ vừa quen là thời điểm cô cùng anh kết hôn được ba năm, khi đó người phụ nữ kia vẫn còn chưa xuất hiện, cô cũng không có mang thai, anh đối với cô cũng không có lạnh lùng như phòng bếp vừa loạn vừa bẩn, lúc này tâm ý cô đã bắt đầu nguội kệ cô đã trả giá thế nào, người đàn ông kia vĩnh viễn đều mang nét mặt lãnh đạm, giống như cô chỉ là một người qua đường. Vì thế, cô liền bắt đầu điên cuồng, cái gì cũng không quản cái gì cũng không cố gắng, thầm nghĩ chỉ muốn làm bản thân tê liệt…Nguyễn Mộng dùng sức lắc đầu, đi đến cửa sổ phòng khách, kéo rèm cửa sổ! Ánh mặt trời chói mắt chiếu lên mặt của cô, giống như cho cô sinh mạng nhắm mắt lại, nước mắt không tự chủ chảy còn nhớ rõ, anh ngồi bên bàn ăn, cầm dao nĩa ăn. Anh cho tới bây giờ không ăn cơm Trung, bởi vì người phụ nữ kia yêu nhất là cơm Tây. Cô luôn chiều theo anh, thậm chí ngay cả bản thân cô muốn gì nhất cũng quên kia, lúc anh dùng bữa cô luôn đứng một bên, giống như người hầu. Cô cố gợi chuyện để nói cùng anh nhưng anh một chút cũng không cần. Anh lạnh lùng, mệt mỏi, đói bụng, thư kí của anh còn làm tốt hơn nên, Nguyễn Mộng, kỳ thực cô chỉ là người qua đường nhỏ bé mà thôi! Nhất là ở trong lòng 20 tuổi đến 33 tuổi, Nguyễn Mộng vẻn vẹn làm vợ anh mười ba năm. Trong đó, 5 năm đầu anh sống chung với cô, 5 năm sau, anh liền chuyển ra ngoài, hơn nữa còn muốn ly hôn với vô số người vợ bị chồng phản bội, cô chết sống không chịu ly hôn, nhưng cô thì có năng lực làm tổn thương đến ai?Người đàn bà kia không danh không phận, nhưng lại quang minh chính đại nhận sự tôn trọng của mọi người, còn cô là người vợ hợp pháp chỉ có thể ở trong góc che mặt, nước mắt theo khe hở chảy ra. Rõ ràng là một người mập mạp, nhưng lại cuộn mình ở góc tường một cách thê lương tuyệt sao cô không chết? Tại sao còn muốn cô sống thêm một lần?Nguyễn Mộng không biết đáp án, cũng không có người nói cho cô đáp khóc thật lâu thật lâu, giống như muốn đem nước mắt của kiếp trước một lần khóc hết. Qua thật lâu, thật lâu, cô mới đứng lên, hai chân đã tê cứng, nhưng trong lòng lại thoải mái hơn rất thảy phát sinh trước kia, giống như một cơn ác mộng. Mà hiện tại, cô đang ở lúc ác mộng bắt đầu, cô có thể lựa chọn cho ác mộng tiếp tục hoặc làm cho nó dừng Mộng chọn vế trở về phòng ngủ, tỉ mỉ chọn lựa trong tủ quần áo, tất cả đều bình những năm cuối của kiếp trước, cô ra sức quét thẻ của anh, mua đủ loại vật phẩm, trang sức quần áo như tìm bồi thường từ lấy một cái váy đơn giản, kỳ thực thời điểm Nguyễn Mộng hai mươi ba tuổi không thích mộc mạc, nhưng là hiện tại… Cô đã ba mươi ba tuổi, so với anh hiện tại còn lớn hơn mấy tuổi, hiển nhiên không còn như bộ dáng lúc tóc cột lên, đã bốn giờ, dựa theo cuộc sống trước kia, lúc này… cô cần phải đi mua đồ ăn làm bữa vì anh sẽ về nhà lúc năm giờ thứ trước mắt hết thảy đều rất quen thuộc nhưng cũng thật xa khi anh dọn ra ngoài, Nguyễn Mộng liền không còn mua đồ ăn. Cô cho rằng bản thân cả đời sẽ không thấy được cảnh tượng này nữa, cho rằng bản thân cả đời liền xong khi ông trời cho cô sống thêm một chua đỏ đỏ, ớt xanh xanh, cà tím no đủ, từng bó cải thìa ngay ngắn chỉnh tề, rau cần sạch đầu tiên Nguyễn Mộng cảm thấy rau dưa trông thật đẹp. Cô cẩn thận chọn lựa, thái độ nghiêm túc cùng nhiệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lại chọn chút thịt tươi, sau đó thanh toán tiền, trở về điểm đứng trước bãi đậu xe, cô trông thấy chiếc Audi quen thuộc. Trong lòng căng thẳng, anh đã trở lại?Nguyễn Mộng có chút luống cuống, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười mang theo cái giỏ đồ ăn vào thang máy. Càng tiếp cận cánh cửa kia, tim cô đập càng lúc càng run run nắm lấy chốt cửa rồi lại bỏ xuống, Nguyễn Mộng cắn môi, miệng đắng chát. Ngay lúc cô đưa tay lên thì cửa lại được mở ra từ bên đàn ông mở cửa cho cô cũng không liếc nhìn cô một cái, anh nhanh chóng xoay người, cô cảm thấy tim mình nhói đau chua bao lâu cô gặp qua anh?Là bao lâu không cùng anh chung sống dưới một mái nhà?Nguyễn Mộng ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn anh cao lớn quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhàn nhạt nhìn cô“Sao không đi vào?”“… A.” Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cố sức mang giỏ thức ăn đi vào. Trên tay bỗng dưng nhẹ đi, anh đã đem giỏ mang đi. “… Cám ơn.”Anh nhìn cô một cái, gật đầu, không nói gì. Thời điểm cùng cô ở chung, anh đều rất ít mở miệng, Nguyễn Mộng luôn luôn tưởng anh không thích nói mà sau này khi cô nhìn thấy anh cùng người đàn bà kia ở cùng nhau, cô mới hiểu rõ, anh không phải không thích nói chuyện, mà là không gặp được người hợp càng hiểu rõ, thật sự hiểu rõ, cô không phải người có thể làm cho anh vui vẻ nói sự, thật sự hiểu đồ ăn xếp vào tủ lạnh ngay ngắn, Nguyễn Mộng theo thói quen tìm tạp dề, nhưng phát hiện tạp dề thật bẩn thật ô nhìn người đàn ông đang ngồi đọc báo tại phòng khách, nhanh chóng lướt qua trước mặt anh trở về phòng ngủ tìm bộ váy dài mặc lên rồi trở lại Đã thật lâu thật lâu không có nấu rằng tài nấu nướng càng ngày càng giỏi, nhưng từ khi anh rời khỏi ngôi nhà này, cô cũng không thể tự tay làm một bữa cơm cho anh tới bản thân trước kia hồn nhiên ngây thơ, cho rằng bản thân gả cho anh là có thể cùng anh, hai người cùng nhau nấu cơm làm việc nhà, cho tới lúc chết cũng không thể bỏ đi ý tưởng xa xỉ tại, cô cảm thấy trước đây mình có bao nhiêu ngu lẳng lặng xắt ớt xanh, cà rốt, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống. Cơm chiều rất đơn giản, Nguyễn Mộng không có khẩu vị, cũng chỉ làm một phần cho thường xuyên ăn salad cà rốt cùng bít Mộng cũng thường nấu những món như vậy, trước giờ anh không chịu nếm thử món khác.“… Em không ăn sao?”Anh hỏi, tao nhã cầm lấy dao nĩa. Trong lòng có chút kinh ngạc, phải biết rằng trước đây, chỉ cần cô nấu cơm, nhất định phải kêu anh đi hỗ trợ, nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng giúp Mộng lắc lắc đầu, miễn cưỡng mỉm cười. Cô ngồi đó, si ngốc nhìn người đàn ông đối diện hỏi tượng trưng một câu cho có rồi bắt đầu dùng gặp anh, không điên cuồng, không đau khi anh rời đi cô liền bắt đầu hút thuốc phiện, say rượu, đánh mất chính mình. Hiện tại nhìn thấy anh, vẫn bộ dáng đơn giản đó, nhưng sao tâm cô lại vô cùng đau vẫn yêu anh, rất yêu rất yêu, yêu đến mức không thể kiềm chế. Cho nên, mới làm cho bản thân đi đến tình trạng hôm dùng xong bữa rất nhanh, dùng giấy lau khóe miệng sau đó đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Nguyễn Mộng nhìn theo bóng lưng anh, miệng không thốt nên trước kia không hiểu, cho nên luôn nói thật nhiều, mãi đến trước khi chết cô cũng vẫn không ngay tại một khắc khi bản thân chết đi, cô lại hiểu rõ thì ra anh không thích lặng thu dọn phòng bếp, Nguyễn Mộng chậm rãi đem mọi thứ dọn dẹp sạch sẽ, ngây người một mình ngồi cạnh cái bàn ở phòng tới bây giờ, cô đều không thể tin được bản thân lại thật sự không lại có thêm một lần cơ hội.… Điều này có thể sao?Nhưng mà nhìn thấy nét mặt lãnh đạm của anh, chân tay cô vẫn luống cuống như cũ. Hơn ba mươi tuổi, lúc đối mặt với anh, vẫn giống như một đứa trẻ cho tới bây giờ cũng không lo lắng cho cô, tựa như hiện tại. Cô ngồi ở nơi này hơn một giờ, anh lại sớm tắm rửa đến thư phòng xem văn Mộng nhắm mắt lại, chi cảm thấy trong lòng tràn đầy chua xót, muốn khóc, cũng khóc không rõ ràng mới hai mươi ba tuổi, rõ ràng có cơ hội làm lại một lần nhưng đều là tuyệt vọng. Chỉ cần anh ở trước mặt cô, cô vĩnh viễn không thể hiện được vẻ mặt bình thản nhẹ bộ váy dài, Nguyễn Mộng chậm rãi đi vào phòng ngủ, tìm quần áo tắm rửa. Vòi hoa sen chảy xuống dòng nước ấm nhưng không cách nào làm ấm áp thân thể lạnh như băng của người cô tầng tầng lớp lớp những lớp mỡ thừa, lại nhìn vào tấm kính bên trong, cô trông thấy một người phụ nữ không rõ ngũ nhiên đối với tự tin trước kia cảm thấy không hiểu cùng buồn cười. Cô dựa vào cái gì cho rằng tim anh sẽ thuộc về cô? Lại dựa vào cái gì cho rằng bản thân gả cho anh, cả đời anh sẽ không rời bỏ cô?Cấn thận lau sạch nước, Nguyễn Mộng nhẹ nhàng mà than một tiếng. Người béo, ngay cả làn da cũng thô ráp, lỗ chân lông thô to, dáng người không đẹp, có nam nhân nào sẽ thích nữ nhân như vậy?Buổi tối không có ăn cơm, thế nhưng cô cũng không cảm thấy vào áo ngủ, lại ngoài ý muốn phát hiện anh đã nằm ở trên Mộng có chút khẩn trương, cô có một loại cảm giác khó tả đối với anh. Nhưng Nguyễn Mộng đồng thời rất rõ ràng, mặc kệ là kiếp trước hay là kiếp này, anh cũng không thuộc về này cô không có yêu cầu khác, chỉ hy vọng bản thân có thể buông tay ở thời điểm anh yêu cầu rời đi, không cần liều mạng phản đèn, Nguyễn Mộng tiến vào trong ổ chăn. Từ bên kia truyền lại nhiệt độ cơ thể của anh, Nguyễn Mộng nhắm mắt lại, bắt buộc bản thân đi vào giấc gì đều không cần nghĩ, nhưng anh lại rất mau từ bên phải ôm lấy cô. Nguyễn Mộng liền phát hoảng, theo bản năng bật đèn, lại bị anh ngăn trở“… Cung Huuyền?”Vệ Cung Huyền nhíu mày, lúc trước mặc kệ anh không thích, cô cũng không bỏ tật xấu kêu anh là “Huyền”, hôm nay sao lại đổi tính?“Đừng bật đèn.”Thanh âm trầm thấp từ tính như khàn khàn mê người, nhưng Nguyễn Mộng so bất luận kẻ nào đều rõ ràng đây đều là thảy ấm áp, kỳ thực đều là chính cô ảo tưởng. Không mở đèn, chính là bởi vì anh không muốn nhìn đến thân thể của cô bóng đêm ôm cô, anh mới có thể ảo tưởng ôm người đàn bà kia. Tâm trạng Nguyễn Mộng rối bời, không biết phải làm sao. Cô cắn môi, vùi mình ở trên giường, kéo chăn đến tận cổ, chỉ để lộ gương mặt bánh bao tròn ngoài dự đoán của cô, Vệ Cung Huyền đã đến thư phòng, hiện tại cô hoàn toàn tự do. Thế nhưng, nghĩ đến việc phải cùng Vệ Cung Huyền ngủ chung, còn phải “mỗi ngày đều vui vẻ sống tốt” với anh, cô liền cảm thấy tức giận!Cô nuốt một ngụm nước bọt, nhắm mắt lại, cầu mong cho giấc ngủ mau đến. Tuy nhiên, càng muốn ngủ thì đầu óc lại càng tỉnh táo. Cuối cùng, Nguyễn Mộng ngồi bật dậy, vén chăn, nhìn chằm chằm vào đồng hồ báo thức đối diện. Kim đồng hồ vẫn nhích đều, dù cô trừng mắt đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài vẫn không dừng Mộng bực mình, lại nghẹn trở lại trong chăn, nhịp tim đập mạnh, đinh ninh rằng đêm nay sẽ không tài nào ngủ được, nào ngờ một lúc sau đã lại rơi vào mộng Mộng có một thói xấu, lúc ngủ thích để máy điều hoà ở nhiệt độ rất thấp, sau đó đắp chăn. Mỗi lần chăn bị vén lên cô lại rùng mình một cái nhưng lại lười mở mắt nên toàn bộ thân mình đều cuộn tròn thành một khối rồi tiếp tục này, vào thời điểm cô đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì dường như có một ai đó đã vén chăn của cô và còn nằm đè lên người cô, khiến ngực cô có cảm giác giống như là bị nén bởi một tảng đá, cực kỳ khó giác khó chịu ấy khiến Nguyễn Mộng huơ tay múa chân loạn xạ. Ngón tay mập mạp huy động khắp mọi nơi, vùng vằng, nức nở nhưng cách mấy cũng không chịu mở mắt Cung Huyền vừa tức giận vừa buồn cười. Lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng điệu ngộ nghĩnh này của Nguyễn tay vùng vẫy khắp nơi như muốn đẩy anh ra hoặc như muốn bắt lấy chăn. Đầu như chú heo nhỏ lộn ngược, tựa như đang ngủ rất say chết… Anh rất muốn Mộng sắp nghẹn chết rồi a, bảo cô làm sao hít thở đây? Ngực càng ngày, càng ngày càng nặng – giống như là bị nắm…Nắm? Nắm! Cô chợt mở mắt ra, thấy trước mặt mình là một người đàn ông. Thế nhưng, ngoài dự đoán của Vệ Cung Huyền, cô lại từ từ … nhắm mắt ngủ Cung Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, đôi tay vẫn còn đặt trên khuôn ngực đầy đặn mà vuốt ve. Mặc dù cô béo mũm mĩm nhưng đôi bánh bao trắng noãn này thực sự là sờ vào thoải mái không chịu đó, Nguyễn Mộng đã từng nghĩ rằng da mình không mấy xinh đã từng gặp qua một vài mỹ nhân đô thị. Bọn họ chẳng phải trát một lớp phấn nền dày cộm mới dám gặp người sao? Nếu không phải cô buồn bực suốt ngày ở nhà không ra ngoài đường phơi nắng, da dẻ có lẽ tốt hơn Cung Huyền là đàn ông, cơ thể so với phụ nữ có phần thô ráp hơn. Lần này chạm vào cô, cảm thấy da thịt cô tựa như miếng đậu hủ mềm non, mịn màng… thật khiến người ta muốn cắn một cũng đã nhắm mắt lại rồi mà, nhưng sao ngực vẫn còn cảm giác rõ ràng vậy? Cô cố chấp cho rằng đây là mộng. Mặc dù trước đó mấy ngày, Vệ Cung Huyền có nói trước tối nay cô sẽ bị giày vò vô cùng thảm. Nhưng trong tiềm thức cô không hy vọng là như tại, Vệ Cung Huyền mê luyến thân thể cô nhưng có ai biết được cô không mê luyến anh lần nữa? Anh chạm vào cô một lần, cô lại kìm hãm được lún càng Mộng ngoài miệng đồng ý thỉnh cầu của anh – mỗi ngày đều cùng anh vui vẻ sống tốt – thế nhưng sau khi đồng ý lại lập tức hối hận. Đang nghĩ đến biện pháp từ chối thì biện pháp còn chưa nghĩ ra đã ý thức được mình sắp bị ăn tới nơi rồi.“Em không mở mắt ra anh sẽ trực tiếp đi vào”Nguyễn Mộng sợ hãi, lập tức mở mắt, thần kinh trở nên khẩn trương cao tiếp đi vào… Cái gì gọi là trực tiếp đi vào?“Anh, anh đừng…”“Gạt em thôi.”Vệ Cung Huyền nở nụ cười hiếm hoi. Khuôn mặt tuấn mỹ nhàn nhạt như ngọn gió xuân, khiến Nguyễn Mộng cảm thấy choáng Mộng yêu Vệ Cung Huyền như vậy, tất cả là vì nụ cười của anh – dịu dàng như tia nắng mặt tiếc, kiếp trước cô chưa từng được anh ban tặng một chút ánh sang nào, dù chỉ là một lần duy nhất.“Anh có làm đau em không?”Dường như muốn để Nguyễn Mộng kiểm chứng lại lời nói của mình, tay anh lại tiếp tục đặt lên trên ngực cô xoa xoa, nắn giác tê dại khác thường truyền đến từ ngực, Nguyễn Mộng hoảng hốt cúi đầu mới nhìn thấy áo ngủ của mình đã bị cởi ra từ lúc nào. Không trách được khi nãy cô có cảm giác hơi lành lạnh. Bây giờ có trách cũng không được rồi – thân thể anh đang đè lên người cô, nhiệt độ so với thân thể cô cao hơn nhiều, muốn cảm thấy lạnh cũng không được.“Không, không đau…”Nguyễn Mộng đáp xong, lập tức muốn tát mình mấy cái. Hic, sao mà ngu dữ vậy, lại trả lời câu hỏi của anh nghiêm túc! Ngu ngốc, cô đối với Vệ Cung Huyền vô cùng sợ hãi, đối với loại vấn đề này cũng hết sức ngu ngơ…“Vậy anh sẽ tiếp tục.”Vệ Cung Huyền Mộng che mặt lại, giả chết. Vệ Cung Huyền đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve, bắt đầu tiến giác không ổn tí nào. Mới bắt đầu Nguyễn Mộng còn chịu được, chỉ sợ rằng chốc nữa thôi cô sẽ không nhịn Cung Huyền kinh nghiệm không nhiều nhưng rất tinh tường, anh nhớ rất rõ từng điểm nhạy cảm của cô, chỉ cần sờ vào nơi đó, Nguyễn Mộng sẽ run một cái hoặc phát ra thanh âm kiều mị dễ nên có thể nói, cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Ngu ngốc có như thế nào đi chăng nữa vẫn là ngu ngốc, cô dù đã từng trải qua một kiếp, so với Vệ Cung Huyền kinh nghiệm sống nhiều hơn hắn nhưng lúc này vẫn đang ở thế hạ vậy, cô lại càng cố nhịn. Không sao, Vệ Cung Huyền cũng không gấp, cho dù như thế nào đi chăng nữa anh cũng vẫn có biện pháp đối phó với cô nhiên… Nguyễn Mộng sắp không nhịn được nữa mặt cô trở nên ửng hồng, đôi mắt đen long lanh dưới ánh đèn mờ ảo. Vệ Cung Huyền nhìn thấy biểu hiện cô có chút sung sướng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực sữa mềm mại trắng noãn của cô.“Thoải mái không?”Nguyễn Mộng đánh chết cũng không thèm trả lời loại câu hỏi dâm đãng này, chỉ là cô không ngờ tới, thì ra cao cao tại thượng như anh cũng nói ra những lời tiếc, Vệ Cung Huyền đã khiến cô thất vọng rồi. Biết cô suy nghĩ viển vông, anh tuy không vui nhưng cũng không biểu hiện ra bên ngoài, chỉ mỉm cười đem ngực sữa đặt vào trong tay, khe ngực sâu hun hút nay lại càng trở nên mê người, khiến anh không nhịn được cắn lấy đầu nhũ tiêm của Mộng lúc này đang thả hồn trên mây, đột nhiên ngực bị ai đó cắn lấy vội hoàn hồn trở lại. Vệ Cung Huyền cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt ôn nhu dịu này, cô biết chắc rằng mình không thể giả vờ được kiếp trước cô đã từng xiết bao hy vọng cùng anh thân mật ân ái, mong đợi lúc giao hoan anh sẽ đối với mình dịu dàng một chút, yêu thương một chút nhưng nay khi ngày đó đã xảy ra cô lại cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi.“Nhuyễn, thoải mái không?”Anh hung hăng cắn một cái, nhẹ nhàng Mộng sững sờ, không hiểu vì sao kiếp này mình lại trở nên nhạy cảm như vậy. Chẳng lẽ là do linh hồn cô đã thay đổi rồi hay sao?Nhưng rõ ràng thân thể này là của cô mà. Cô còn mãi suy nghĩ thì bất thần, anh không biết cao hứng thế nào lại cúi đầu hôn lên môi cô, đem đầu lưỡi chiếm lấy khoang miệng của cô. Còn cô, chỉ biết ngây ngốc để cho anh hôn, còn tâm trí thì để tận đâu trước chưa bao giờ anh hôn cô dù chỉ một lần, mỗi lần lâm trận đều là tắt đèn cởi quần áo rồi vác súng lên giường, chấm hết. Căn bản không hề có cái gọi là hôn hay màn dạo đầu. Thế nhưng bây giờ tình thế đột nhiên xoay chuyển khiến cô có chút không thích ứng được.“Ưm…ưm.”Mãi suy nghĩ, Nguyễn Mộng chẳng mấy chốc đã không thở được. Cô nắm chặt bả vai Vệ Cung Huyền, mặt bánh bao kìm nén đến đỏ bừng, mắt ngân ngấn nước.“Đừng, em… em không thở được.”Vệ Cung Huyền cười khẽ, biểu hiện đáng thương của cô gái này rõ ràng khiến anh rất hài lòng.“Nói anh nghe, em cảm thấy rất thoải mái. Nói đi.”Xem ra anh không nghe được chính cô thừa nhận thì không chịu bỏ qua rồi.“Thoải mái, rất thoải mái.”Nguyễn Mộng nói mà thấy mình muốn khóc quá. cô không thể không thức thời a.“Ngoan, anh sẽ khiến em thoải mái hơn nữa.”Nói rồi lại đè lên người Mộng ứa nước mắt. Gì chứ, đây là vui vẻ sống qua ngày sao?Chẳng lẽ vợ chồng muốn mỗi ngày vui vẻ sống tốt đều phải hôn hôn hít hít, ân ân ái ái như thế này sao?Cô huơ huơ cánh tay, dường như muốn đẩy anh ra, mà dường như lại muốn ôm anh thật chặt, không cho anh rời xa cô Cung Huyền cảm nhận được lòng cô đang mâu thuẫn, không nói gì, đầu đặt lên gáy cô, nhẹ nhàng phả hơi thở nóng ấm vào tai cô, tựa như hai người đã yêu nhau từ rất lâu, rất lâu rồi thấy hai người như thế, ai có thể nghĩ rằng tất cả chỉ là giả tạo thôi đây?“Nhuyễn, cứ như thế này nhé. Chúng ta cứ như thế này đi đến hết cuộc đời cũng không phải là không tốt mà, phải không?”Cô khẽ nhấc đầu, mùi sữa tắm thoang thoảng của Vệ Cung Huyền quanh quẩn đâu đây. Hương thơm trên người anh rất tinh khiết, không lẫn tạp chất, khiến người ta có cảm giác dễ chịu an tâm.“… Vâng.”.Cứ như vậy…. Cứ như vậy cho đến khi nào đây? Người phụ nữ kia trở lại, anh sẽ lập tức rơi xa cô. Mãi mãi….Người phụ nữ kia có ảnh hưởng đối với anh như thế nào, cô là người rõ Mộng không nói gì. Lần đầu tiên trong đời, cô chủ động hôn Vệ Cung Huyền. Bạn có tin vào định mệnh? Nếu như chưa tin thì bạn nên đọc qua truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh để hiểu rõ hơn về nó để có lựa chọn đúng đắn với mình nhé!Nội dung truyện kể về một cô gái mập xấu xí lại còn hung dữ, chồng dần nhàm chán và ruồng bỏ khiến cô lâm vào thói hư tật xấu đến chết đau khổ sau khi chết đi qua đã, một lần nữa sống lại cô trở thành một mỹ nhân có thân hình nóng bỏng vòng eo thon thả... Còn nam chính là một người hướng nội, lạnh lùng chỉ biết công việc, lại vì sao biến thành thê nô, con đường từ Liễu Hạ Huệ đến Sói đói là như thế nào. Phải chăng đó là định mệnh? Vệ Cung Huyền cũng không miễn cưỡng cô, lập tức đi vào phòng Mộng xác định anh đã thật sự đi vào phòng tắm rồi, mới vụng trộm đem áo sớmi của anh mặc Cung Huyền dáng người thon dài, cơ bắp rắn chắc, tuy rằng thoạt nhìn có chút gầy, nhưng trên thực tế lại phi thường cao to, cho nên cho dù là mập mạp Nguyễn Mộng cũng có thể mặc sớmi của quần áo là quá trình rất thống khổ, tuy rằng thân mình đã được anh lau chùi qua, nhưng cảm giác đau đớn vẫn không giảm Mộng cắn răng mặc xong quần áo, hai chân bước xuống giường mang dép lê, chờ Vệ Cung Huyền tắm xong rồi tự mình tắm hương của anh lưu lại ở trên người cô càng lâu, cô lại càng không thể khống chế được bản thân muốn đặt niềm tin vào người đàn ông này. Nếu đã không thể tin vào, cho nên chỉ có thể tránh xa là tốt nhất có thể cam đoan bản thân sẽ bị tổn thương lần nữa. Sau khi Nguyễn Mộng sống lại xem như đã hiểu một ít đạo lý, cô đã chết qua một lần, rốt cục cũng hiểu rõ cái gì kêu là thời điểm thích hợp rời này… Chỉ cần người phụ nữ kia xuất hiện, cô liền xoay người bước đi, cam đoan một chút cũng không lưu có lẽ có lưu luyến, nhưng quyết không do miên man suy nghĩ, Vệ Cung Huyền đã từ trong phòng tắm đi Mộng lập tức đứng lên, thắt lưng bỗng đau nhói, mắt thấy vừa sắp té xuống đất, đang cho rằng bản thân sẽ tiếp tục làm bạn với sàn nhà lần nữa. Vệ Cung Huyền đã tay mắt lanh lẹ, tiến lên một bước liền bắt được thắt lưng của cô, mang cô tới giường, mặt mày nhăn nhó“Sao lại không cẩn thận? Cũng không phải không biết bản thân đi đường không xong.”Nguyễn Mộng bị anh nói mặt đỏ lên, kiếp trước lúc cô vừa cùng anh kết hôn chính là như vậy. Chỉ cần Vệ Cung Huyền nhìn cô một cái cô sẽ thẹn mà sau này, từ khi anh rời đi, cô không còn loại thẹn thùng này nữa. Mỗi lần nhìn thấy anh, cũng chỉ còn lại nước mắt, cùng với hèn mọn khẩn tới bây giờ anh cũng chưa từng quay đầu liếc nhìn cô một cái, cho tới bây giờ cũng không. Thật giống như Nguyễn Mộng cô chỉ là người qua đường nhỏ bé mà thôi.“Muốn tắm rửa?”Thấy Nguyễn Mộng không trả lời, Vệ Cung Huyền lại này Nguyễn Mộng gật đầu, anh nhanh chóng nâng Nguyễn Mộng lên dễ dàng. Nguyễn Mộng giật nảy mình, vội vàng cự tuyệt“Em, em có thể tự đi…”Vệ Cung Huyền cắt ngang lời của cô“Không biết là ai đã té ngã đến hai lần!”Nói xong cũng không có ý định nghe Nguyễn Mộng nói lời vô nghĩa, trực tiếp đi về hướng phòng vừa mặc áo sớmi còn chưa tới mười phút lại cởi ra. Nguyễn Mộng xấu hổ không chịu nổi, ngồi ở trong bồn tắm lớn, xem người đàn ông luôn luôn cách xa cô xoay người xả nước giúp cô, dưới làn nước ấm đầu cô loạn thành một đoàn, ngay cả Vệ Cung Huyền cầm bọt biển đi tới cô cũng không chú ý, còn ngoan ngoãn duỗi thân, nâng cánh tay để anh có thể dễ dàng tắm rửa cho đến lúc cô có phản ứng, Vệ Cung Huyền đã sớm giúp cô tắm rửa xong xuôi, còn giúp cô mặc cái áo sớmi mới. Nguyễn Mộng hoảng sợ, theo bản năng đem người đàn ông trước mặt đẩy Cung Huyền không chú ý, thế là cả người đều bị cô đẩy ngã xuống đất, trong phòng tắm nền gạch sạch sẽ tuy không trơn… Nhưng không cónghĩa là không có nước, vì thế bộ quần áo sạch sẽ của anh cũng bị làm nhíu nhíu chân mày, giây tiếp theo liền bắt đầu cởi áo trên người Nguyễn Mộng xuống. Nguyễn Mộng thấy vậy liền phát hoảng, nhưng vẫn xin lỗi“Thực, thực xin lỗi, em không phải cố ý, không phải cố ý… Á, anh làm gì vậy!”“Em làm ướt quần áo của anh.”Vệ Cung Huyền liếc mắt một cái, giống như cô cùng câu hỏi phi thường ngây thơ. “Anh đương nhiên nên tắm lần nữa.”“Tắm, tắm rửa?” Giống như… “Vậy sao anh cởi quần áo của em làm gì?!”“Hình như nó là đồ của anh mà?”Vệ Cung Huyền lúc này đây ngay cả liếc cô một cái đều không có, thoải mái đem áo sớmi bỏ vào giỏ đồ, một lần nữa mở nước, Nguyễn Mộng há hốc mồm nhìn anh. Cô đứng không vững liền ngã vào lòng anh, làm văng vô số bọt nước trong bồn tắm.“Khụ khụ, khụ khụ…”Cô che miệng ho khan, thời điểm trượt chân có uống chút nước…“Người đã lớn, sao không cẩn thận một chút?”Ngoài miệng nói vậy, nhưng Vệ Cung Huyền vẫn vỗ vỗ lưng Nguyễn Mộng. Tình cảnh bất ngờ khiến cô cả kinh không biết làm sao, theo bản năng đã muốn chạy, lại bị Vệ Cung Huyền dùng hai chân vậy ở trong bồn tắm lớn.“Sặc à?”Nguyễn Mộng vội vàng lắc đầu, “Em tắm xong rồi…”“Em làm ướt anh.”Cho nên… Chuyện này cùng tắm rửa có quan hệ gì sao?Bộ dáng Nguyễn Mộng ngây ngốc làm Vệ Cung Huyền động lòng, anh nhếch khóe môi.“Thật giống trẻ con.”Trong bồn tắm, những giọt nước trong suốt chảy xuống làn da trắng của cô, trông cô giống như những tiểu hài tử trên gốm sứ truyền thống Trung Quốc, trắng trẻo mập mạp, bộ dáng thoạt nhìn rất đáng Mộng tuy rằng không biết trong lòng Vệ Cung Huyền đang nghĩ cái gì, nhưng từ cảm giác vật dưới thân đang dần biến hóa. Thậm chí cô cảm thấy Vệ Cung Huyền có phải trúng tà hay không? Bộ dáng mập mạp như vậy cũng có thể làm cho anh cảm thấy hứng thú?Vệ Cung Huyền anh có dạng mỹ nữ nào chưa thấy qua, một Nguyễn Mộng thì tính là cái gì? Cô thậm chí ngay cả mỹ nữ tầm trung cũng không phải!Hơn nữa… Cô – Giống như đứa trẻ? Anh cho tới bây giờ đều chỉ cảm thấy cô tâm cơ thâm trầm bụng dạ khó lường, không chịu trách nhiệm với đứa con, không phải người vợ tốt, khi nào thì cảm thấy cô giống một đứa trẻ?!Vệ Cung Huyền không cho Nguyễn Mộng thời gian để suy nghĩ, ngón tay anh rất nhanh đến giữa hai chân cô, tìm hạt châu thẹn thùng làm cứng lên. Nguyễn Mộng rất nhanh liền ngã trong lòng anh, chỉ có thể thở mắn, may mắn là ở trong nước, anh mới nhìn không thấy cô có bao nhiêu động tình. Nguyễn Mộng không hiểu, vì sao bản thân lại trở nên mẫn cảm, bị anh chạm vào một chút liền xuất ra nhiều nước như vậy, trước kia cô không phải như thế.“Không cho thất thần.”Vệ Cung Huyền cúi đầu, xác định cô có thể tiếp nhận liền động thân đi vào. Nguyễn Mộng thét lớn một tiếng ngã trên đầu vai anh, bọt nước bởi vì bọn họ mà văng ra khắp nơi, trên đất có không này đây Vệ Cung Huyền không cố kiên trì, rất nhanh liền bắn vào trong cô rồi ôm cô ra ngoài. Nguyễn Mộng mơ màng bị anh ôm đi, bụng rỗng vang lên. Cô đói, Vệ Cung Huyền tựa hồ cũng hiểu, đem cô đặt ở trên giường, rồi bước Mộng mơ mơ màng màng nằm một lát, liền giãy dụa ngồi dậy suy cơm trưa cũng chưa ăn, lại bị anh ở trên giường làm một lần, trong bồn tắm lớn một lần, còn có ở vách tường phòng tắm lại một lần, cho dù thân thể làm bằng sắt cũng chịu không cô đi đến phòng khách, trong phòng bếp truyền đến một loạt thanh âm bum bùm chói tai, như là thanh âm bát đĩa va Mộng cứng đờ cả người…. Cô nhìn vào phòng bếp, ánh mắt giống như đang hỏi Anh đang làm cái gì?Vệ Cung Huyền buông dao“Xem ra anh không có khả năng nấu cơm rồi.”Nhìn ra phía sau anh, đồ ăn nằm hỗn độn trong phòng bếp. Nguyễn Mộng đột nhiên cảm thấy đầu to ra, hiện tại thân thể cô đã không thoải mái, anh còn quấy rối, cuối cùng người thu dọn còn không phải là cô dài một hơi, cô gian nan tìm chổi đem đến, ngồi xuống bắt đầu thu dọn -Xương sống thắt lưng cô sắp đứng không nổi dọn dẹp, Nguyễn Mộng bắt đầu suy nghĩ lung đến trước kia học đại học, nhìn thấy nam sinh lãng mạn thổ lộ hoặc là cầu xin bạn gái tha thứ, rất nhiều trong đó đều là cảnh bên ngoài sân, dưới phòng ngủ, dùng nến xếp thành một vòng trước giờ cô đều không nghĩ đến chuyện những thứ kia cuối cùng đều là ai thu dọn, khẳng định không phải là nam sinh này.“Để anh.”Cây chổi trong tay bị cướp đi, người được kéo lên, bả vai ấn xuống ghế tựa trong phòng Cung Huyền cau mày thu dọn tàn cục, lần đầu tiên thừa nhận bản thân được xưng là vạn năng cũng có chuyện làm không Mộng xem anh thu dọn, bụng càng ngày càng đói. Cô cũng ngồi không được, liền đến trước tủ lạnh nhìn nhìn nguyên liệu nấu ăn bên trong, cảm thấy làm cơm rang hải sản vẫn dư tôm, mực cùng sò lấy ra rửa sạch sẽ, lại cắt thành miếng nhỏ tinh tế, hành băm nhuyễn, hạt tiêu, cơm là ngày hôm qua thừa lại, không có hư, còn có thể Mộng mở lò vi ba ra, cô không thích dùng lò vi ba, nhưng ở thời điểm vội vã nấu cơm cũng sẽ dùng một Cung Huyền thu dọn xong, anh đứng ở phía sau, xem cô lưu loát đem hành cho vào chảo phi cho thơm, sau đó tiếp tục cho sò, mực, tôm vào. Trong phòng bếp rất nhanh liền tản ra mùi thơm mê Mộng nhanh chóng mở máy hút khói, rồi thêm hạt tiêu vào chảo cơm rang hải sản, mùi tiêu cay nồng làm cô nhịn không được ho khan một tiếng. Xương sống thắt lưng cực kỳ đau, kỳ thực cô cũng không có thèm ăn, cảm giác đói là phản ứng sinh lý bình thường rang hải sản nhanh chóng làm xong. Nguyễn Mộng đem dĩa cơm để lên bàn rồi ra phòng khách gọi điện thoại cho một nhà hàng đặt cho Vệ Cung Huyền một phần bít tết, salad cà rốt cùng cà phê. Khi cô quay người lại, phát hiện anh đang cầm thìa ăn cơm rang!“…Anh…”Vệ Cung Huyền liếc nhìn cô một cái“Anh như thế nào?”Lại ăn thêm một thìa.“Trong tủ lạnh không có bít tết cùng cà rốt, anh thật sự rất đói bụng, hiện tại em đã gọi cho anh một phần rồi.”Cô lộ ra sắc mặt lo lắng“Anh đừng ăn…”Nói xong liền lấy tay muốn mang dĩa cơm đi, lại bị Vệ Cung Huyền cự tuyệt“Anh cảm thấy hương vị này cũng không tệ.”Nguyễn Mộng nhịn không được nghiêng đầu, đúng lúc này bụng cô kêu lên. Vệ Cung Huyền sửng sốt một chút, đứng dậy cầm cái thìa nhét vào tay cô“Ăn đi.”Đùa phải không… Vệ Cung Huyền sẽ cùng cô ăn cơm, lại là cùng một dĩa?Nguyễn Mộng nào dám“Em không đói bụng, anh ăn đi.”Vệ Cung Huyền nhìn cô một cái“Bụng em vừa mới kêu.”Nguyễn Mộng tiếp tục lắc đầu, đến bên tủ lạnh, từ bên trong lấy ra sữa chua, rồi đến ngồi trên lưng cô thật vừa đau vừa nhức. Hai chân dường như không có tri giác, thật thống khổ… Cô nhìn Vệ Cung Huyền ăn, càng nhìn càng nhíu chặt chân là Vệ Cung Huyền…một chút cũng không giống!Đừng nói với cô cái gì đây là phúc lợi khi sống lại, cô không tin! Cuối cùng kết cục cũng đều sẽ giống nhau, cô vẫn không chiếm được anh! Cho nên như bây giờ thì tính cái gì?!Đột nhiên có hứng thú đối với thân thể của cô, đột nhiên nói chuyện với cô, đột nhiên không muốn ăn bít tết cùng salad cà rốt… tất cả, tất cả những chuyện đều giống như đang nằm mơ. Cô không tin, một chút cũng không tin!Đúng vậy, cô không tin, một chút cũng không tin. Hiện tại tốt đẹp nhưng mà sau này là cô ôm gối cô đơn một mình. Cô không phải đồ ngốc, cô sẽ không lại si tâm vọng dù còn yêu Vệ Cung Huyền, Nguyễn Mộng cô cũng sẽ không giống kiếp trước, gắt gao giữ chặt anh, cuối cùng tất cả cũng đều mất mà vẫn không nguyện cùng anh ly hôn. Cô sẽ không như vậy, tuyệt đối sẽ không!Ngồi một lát, chuông cửa vang lên. Nguyễn Mộng đứng lên, nhưng động tác Vệ Cung Huyền nhanh hơn“Em ngồi đó đi.”Nói xong liền đi ra chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi ở trong phòng bếp, anh nhanh chóng trở lại trên tay cầm theo hộp thức ăn, mở ra bên trong vẫn còn nóng thực Nguyễn Mộng một chút cũng không thích cơm Tây. Cô tình nguyện gặm bánh bao cũng không nguyện ý ăn mấy thứ này, nhất là bít tết cùng salad cà Vệ Cung Huyền đã đem mọi thứ để ở trước mặt, cô lại đói bụng, trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp, chỉ có thể chậm rãi cầm lấy dao cảnh trước đây của cô cũng không phải bình thường, cô cũng không phải chưa thấy qua thế nào là cuộc sống giàu sang, nhưng mà kiếp trước sau khi gả cho Vệ Cung Huyền, cái gì nên học không nên học tất cả cô đều học hết, tuy nhiên cuối cùng một chút hiệu quả cũng không Cung Huyền không thương cô chính là không thương cô. Cô cưỡng cầu cũng vô Mộng mê mang nhớ tới trước kia từng xem qua một quyển sách. Bên trong nói cái gì là của mình thì nhất định sẽ thuộc về mình, ngược lại vốn không phải của mình thì có cưỡng cầu cũng vô dụng. Đạo lý đơn giản như vậy, cô thế nào đến chết cũng không hiểu?A không, thời khắc cô chết liền hiểu. Quả nhiên con người cần trải qua thời khắc mấu chốt mới có thể chân chính trưởng thể đau nhức, ngay cả răng miệng cũng đều không có sức lực. Nguyễn Mộng cố sức cắn miếng bít tết, kỳ thực cô tuyệt không muốn ăn món này. So với miếng bít tết, khiến Nguyễn Mộng càng hoảng sợ và luống cuống hơn chính là sự khác thường của Vệ Cung thật sự rất không bình thường…Không phải cô đa nghi hoặc là đa tâm, quả thật không bình thường. Phi thường, phi thường, phi thường không bình thường!Theo lý thuyết… Anh sẽ không về nhà lúc giữa trưa, cho dù trở về cũng không phải trực tiếp muốn cô! Lại còn nhiều lần như vậy… Giống như kiếp trước, một tuần chỉ một hai lần không phải tốt lắm sao?!Thật vất vả đem bít tết cùng salad nhét vào trong bụng, Nguyễn Mộng đứng lên chuẩn bị thu dọn nhưng chuyện kinh ngạc lại xảy ra trước mắt cô Vệ Cung Huyền lại trước cô một bước, đem chén dĩa thu dọn tới bồn rửa chén!Trời, đùa phải không…Cô nhất định là đang nằm mơ…“Em muốn đi đâu?”Nhìn cô nghiêng ngả bước khỏi phòng bếp, Vệ Cung Huyền mộng, là mộng, kỳ thực nói không chừng cô đã chết, tất cả đều là ảo giác mà thôi… Không phải nói trước khi chết người ta thường hay có ảo giác sao? Có lẽ đây là… Đúng rồi, nhất định là như vậy!“Em nói anh là mộng?”Vệ Cung Huyền không biết khi nào đã đến trước mặt Nguyễn Mộng, cô vuốt cái mũi, vô cùng đáng thương ngẩng đầu, chóp mũi đỏ bừng.“Em mới là mộng.”Mình mới là mộng…Ý của anh là, cô mới là Mộng?Đầu óc Nguyễn Mộng choáng váng, cái gì cũng không suy nghĩ, hoàn toàn không có ý thức được Vệ Cung Huyền đang nói chuyện với cô. Cả người ngây ngốc bị anh kéo đến ngồi xuống sofa phòng khách, ánh mắt vẫn cứ dại đất, ai tới nói cho cô, cô hiện tại rốt cuộc là sống hay là chết?!“Em đang nghĩ gì thế?”Không phải lòng hiếu kỳ của Vệ Cung Huyền nặng. Thật sự là ánh mắt Nguyễn Mộng quá mức quỷ dị, làm cho anh không hỏi không Mộng đột nhiên bắt lấy tay anh“Em, em còn sống không? Em…em không chết? Thật sự không chết?”Nếu tất cả những chuyện này là sự thật, vì sao chỉ có Vệ Cung Huyền thay đổi? Vì sao như vậy? Vì sao?Theo lý thuyết, mặc kệ thế nào thì mọi chuyện vốn sẽ theo quỹ đạo của nó không phải sao?“Em đương nhiên không chết, em không sao chứ?”Bàn tay to sờ lên trán cô. Không phát sốt, vì sao đột nhiên bắt đầu nói mê sảng?Nguyễn Mộng giật mình rút tay về. Cô giờ mới chú ý tới chính mình đột nhiên nắm lấy tay nuốt ngụm nước miếng, cảm thấy đầu óc mình thật ngu ngốc, muốn biết đây là thật hay giả không phải đơn giản sao, cần gì phải hỏi Vệ Cung Huyền?Nghĩ như vậy, cô liền đưa cổ tay lên miệng, hung hăng cắn một ngụm. Miệng lập tức truyền đến vị máu làm người ta buồn nôn. Nhìn màu máu giống như kiếp trước lúc sắp chết cô nhìn đến dòng chữ đỏ kia “Phòng cấp cứu”, làm cho người ta tan nát cõi đau, rất đau, cho nên…Cô hẳn là còn sống đi? Nguyễn Mộng nhắm mắt lại, không hiểu vì sao, hiện tại chỉ có như vậy mới có thể làm cho cô tin tưởng bản thân còn sống không?Vệ Cung Huyền lập tức phản ứng mau lẹ“Em đang làm cái gì?”Tay bị anh bắt được, Vệ Cung Huyền nhanh chóng tìm được hòm thuốc, lấy cồn iod cùng băng gạc. Nguyễn Mộng rụt tay về, cười gượng“Ách ha ha, em không đau, không đau…”“Không đau cũng không thể làm chính mình chảy máu.”Anh nói, mí mắt hơi hơi nâng lên, mang bộ dáng không cho phép phản đối. Nguyễn Mộng không dám cự tuyệt anh, bị anh trừng mắt liền ngoan ngoãn. Bàn tay đưa ra cho anh xử lý miệng vết cắn cũng không mạnh, nhưng cũng không nhẹ, máu chảy không ít, nhưng trong lòng Nguyễn Mộng nhẹ nhàng thở ra – Ít nhất xác định bản thân là người sống, không phải chỉ là một luồng u hồn.“Anh biết không?” Cô nói, Vệ Cung Huyền giương mắt nhìn cô, không biết cô muốn nói cái gì.“Nghe nói người ta trước khi chết có thể nhìn thấy những ký ức tốt nhất trong cả đời… Nhưng mà em không thấy được, cho nên… Em chưa chết phải không?”Cô trợn tròn mắt nhìn anh. Vệ Cung Huyền lúc này mới phát hiện thì ra mắt Nguyễn Mộng thật đẹp, trắng đen rõ ràng, lại mang theo tầng nước mỏng manh, thật đẹp. Chỉ vì bình thường đều chú ý cơ thể mập mạp của cô mà xem nhẹ gương mặt cô.“Em làm sao có thể chết?”Anh cũng không tự giác đem thanh âm đè thấp xuống, làm cho nó trở nên dịu dàng hơn.“Em không phải đang ngồi trước mặt anh sao?”“Đúng vậy, em không chết…”Nguyễn Mộng thì thào, nhìn anh thắt lại nút băng gạc“Em không chết…”Vệ Cung Huyền đứng lên, kéo cô đứng lên“Em đi nghỉ ngơi một lát, buổi tối anh sẽ gọi người mang bữa tối đến.”“A?”Nguyễn Mộng sửng sốt một chút“Em có thể tự làm…”“Em chỉ cần chờ là được rồi.”Anh nói, không cho cô cơ hội phản bác. Thuận tay nhặt tây trang, áo khoác, cùng caravat trên sofa. Nguyễn Mộng ma xui quỷ khiến muốn giúp anh đeo caravat, nhưng bị anh cự tuyệt.“Tay em.”Nguyễn Mộng lắc đầu“Em không sao.”Chỉ cắn một cái thôi. Hơn nữa…Cô thật sự không cần anh quan tâm. Anh càng quan tâm cô, cô càng lún sâu, cuối cùng lúc chết càng Cung Huyền chính là kiếp số đời này của cô, trốn tránh cũng không không tiếp tục cự tuyệt cô, để cho cô thắt caravat giúp mình. So với anh làm nhìn tốt hơn không biết bao nhiêu Cung Huyền kinh ngạc nhìn nữ nhân trước mắt. Cô không tính là cao, thời điểm đứng thẳng người chỉ đến cằm anh, cũng không gọi là đẹp, cả người tròn tròn giống trái cầu, nhưng nhìn cô cúi đầu đeo caravat cho anh, cảnh tượng thật đẹp đột nhiên căng cứng, bộ phận nào đó nhanh chóng trương lên. Vệ Cung Huyền cúi đầu than nhẹ một tiếng, nắm lấy tay Nguyễn Mộng, đem cô ngồi xuống sofa“Nghỉ ngơi đi, anh về công ty.”Nguyễn Mộng gật gật đầu, nhìn anh cầm chìa khoá xe đi tới cửa thay giày rồi rời sự là gặp quỷ mà…Nguyễn Mộng ngồi trên sofa một lát, miễn cưỡng có chút sức lực liền đứng lên đi vào phòng lý thuyết, cô cần phải uống thuốc sau khi ăn nửa giờ. Đại khái hiện tại đã qua hơn một giờ. Thời gian sớm qua. Nếu không phải Vệ Cung Huyền…Đến bây giờ cô cũng vô phương tiếp nhận mọi chuyện đã xảy ra. Chẳng lẽ lúc sống lại, bản thân đã biến thành tuyệt thế mỹ nhân?Nguyễn Mộng cúi đầu nhìn lại bản thân…Được rồi, cô vẫn là người phụ nữ mập mạp trước đây. Toàn thân cao thấp chỗ nào cũng không liên quan đến tuyệt thế mỹ nhân. Cho dù có thay đổi, tuyệt đối cũng không phải nguyên nhân Vệ Cung Huyền thay đổi thái nữa, điều kỳ quái nhất không phải thái độ anh thay đổi mà là thời gian. Gần hai ngày. Cũng chỉ là hai ngày, hai ngày nha, Vệ Cung Huyền đối với cô như đối xử với người khác, đây không phải là thái độ trước đây của anh, làm cho Nguyễn Mộng không thể không cảm thấy kỳ thế giới đúng là xảy ra chuyện cưới trước yêu sau hay vì tình dục mà yêu nhau, nhưng những chuyện này tuyệt đối sẽ không phát sinh trên người Vệ Cung Huyền. Đây đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!Đợi đến khi mùi thuốc bắc gay mũi tiến vào trong mũi, cô mới phát hiện bản thân đã quên mở máy hút khói. Nhanh chóng mở máy, đem thuốc lược bỏ cặn, giống như là không biết đắng, cô trực tiếp đem chén thuốc nuốt xuống. Uống xong, thậm chí ngay cả xúc miệng cũng không cần, cô trực tiếp đem chén bỏ vào máy rửa chén, đem mọi thứ dọn dẹp một lần nữa. Nên làm gì tiếp bây giờ?Nguyễn Mộng đứng trong phòng bếp, ngây ngốc không biết nên làm gì cho phải. Một lát sau, cô mới nhớ tới buổi sang đem quần áo bỏ vào máy nhưng chưa giặt, vì thế lập tức hướng về phía phòng giặt quần thật, giặt quần áo là việc rất đơn giản, nhất là đã có máy giặt. Nguyễn Mộng cơ hồ cái gì cũng không cần làm, chỉ cần đem quần áo bỏ vào là trước cũng có đôi lúc cô tự giặt lấy. Nhưng kể từ khi phát sinh chuyện của anh, sau này mọi việc cô đều quẳng cho người giúp việc. Bản thân cái gì cũng không làm, sống mơ mơ màng màng, muốn trốn tránh sự thật cùng người đã làm tổn thương Mộng tươi cười, cô dùng chậu bưng quần áo ra ban công. Sao cô lại quên chứ? Cô vốn xuất thân từ gia đình bình dân, chẳng qua là gả cho người có tiền, bản thân vẫn là Nguyễn Mộng, không có cách nào mà thay muốn có được những thứ hư không, lại quên mất bản xong quần áo, Nguyễn Mộng ghé vào lan can nhìn xuống dưới. Đúng là buổi chiều trong tiểu khu thật yên tĩnh, mọi người đều nghỉ trưa…Nhìn mặt trời, cảm giác thật tốt, thật ấm áp. Cô đã từng ở bên trong nhà xác cảm thụ qua cảm giác lạnh như băng thê lương nhất của đời người. Khi đó cô đã nghĩ, nếu có thể phơi nắng them một lần thì tốt biết bao, có thể phơi nắng thêm một lần là chuyện hạnh phúc tới dường động không bằng hành động, Nguyễn Mộng vừa gian nan vừa mệt mỏi đem ghế quý phi trong thư phòng chuyển tới ban công. Nhìn ánh mặt trời chiếu lên người cô, thật nóng thật nóng, nhưng Nguyễn Mộng thậm chí cảm thấy bản thân thật yêu độ ấm như thế này! Nếu có thể phơi cả đời thì thật tốt!Phơi phơi, tựa hồ ngay cả thân thể đau nhức cũng tốt hơn rất nhiều. Đại khái đến lúc năm giờ, Nguyễn Mộng cảm thấy bản thân nghỉ ngơi đã đủ, liền đứng dậy, tìm cái khăn sạch sẽ cùng cây chổi, bắt đầu quét dọn vệ sinh từ trong ra không thay quần áo, vẫn cứ mặc áo sơ mi của Vệ Cung Huyền, đem sàn phòng khách lau chùi đến khi sạch sẽ bóng loáng thì trời đã cửa đột nhiên vang lên. Nguyễn Mộng không hề nghĩ ngợi liền chạy đi mở cửa. Do vội vàng nên va vào một bức tường bằng thịt, cái mũi bị đập mạnh, nước mắt bỗng chốc liền rơi mắt lên mới phát hiện thì ra là Vệ Cung Huyền. Nguyễn Mộng nhìn nhìn đồng hồ trên tường“…Sao anh về sớm vậy?”Lời vừa nói ra khỏi miệng, trán Vệ Cung Huyền liền ẩn ẩn có ba vạch đen. Nguyễn Mộng lập tức biết mình nói sai, vừa định hỏi lại, Vệ Cung Huyền lại nhéo nhéo khuôn mặt cô“Ai cho phép em mặc như vậy tới mở cửa? Không phải anh đã nói buổi chiều sẽ cho người đưa bữa tối sao?”Để anh nhìn thấy thì không sao, dù sao anh là chồng của cô. Nhưng vạn nhất người tới không phải là anh mà là tài xế thì sao?“Hơn nữa, em làm cái gì, làm cho bản thân bẩn như vậy?”Lúc này nhìn cô thật giống con mèo nhỏ lấm lem bùn Mộng sửng sốt, vội vàng cúi đầu xem bản thân, lúc này mới phát hiện cô đem quần áo của anh làm bẩn. Cô khẩn trương đứng lên, vội vàng xua tay“Thực, thực xin lỗi…em sẽ giặt sạch sẽ…”“Được rồi, vào đi thôi.”Vệ Cung Huyền ôm lấy thắt lưng cô, cùng cô vào Mộng ngây ngốc bị anh mang đi. Nhìn phòng khách không nhiễm một hạt bụi làm cho Vệ Cung Huyền kinh ngạc“Buổi chiều em làm gì?”“Ách, giặt quần áo, quét dọn vệ sinh…”“Không mệt sao?”Nguyễn Mộng không biết anh hỏi cái này là có ý gì. Cô nuốt nuốt nước bọt, dè dặt cẩn trọng lắc lắc đầu, khoé mắt liếc nhìn cơm hộp Vệ Cung Huyền cầm trên tay“Anh còn chưa ăn cơm? Buổi chiều em quên đi mua đồ ăn, nếu không hay là kêu bên ngoài đi…”Đây là đồ ăn anh mang cho cô, cho nên… không phải là bít tết cùng salad cà rốt? Hai món này là thức ăn cô hận nhất.“Không cần, em tuỳ tiện làm một chút này nọ cho anh là được.”“Ôi?”Nguyễn Mộng cảm thấy bản thân càng ngày càng không hiểu người đàn ông này.“Nếu như anh chưa ăn vì sao không ăn bên ngoài rồi trở về, hoặc là mang về hai phần?”Vệ Cung Huyền hơi ngượng “Ừm…Anh đã quên.”

doc truyen su huyen dieu cua dinh menh