Miền Tây Nam Bộ với thế hệ chúng tôi là một vùng đất đầy thơ mộng và luôn khao khát được đặt chân tới, khi tuổi thơ đã từng đắm chìm trong những trang sách "Đất rừng phương Nam" của nhà văn Đoàn Giỏi. Cuối tuần vừa qua, tranh thủ không có tiết theo thời khóa biểu của cơ quan, tôi tranh thủ có
Đại lý ô tô Honda Tây Ninh luôn mang đến cho khách hàng dịch vụ bảo trì, bảo dưỡng và sửa chữa chất lượng nhất. Phụ tùng, phụ kiện chính hãng Honda. Đảm bảo chất lượng phục vụ hàng đầu, mang lại sự hài lòng cao nhất cho quý khách hàng Tây Ninh. 0941 445 645 hondatayninh
"Ly châu trong lòng bàn tay" là một bộ truyện sủng ngọt. Nam chính mạnh mẽ, lạnh lùng. Nữ chính yếu ớt, bánh bèo. Cung đấu, gia đấu không quá gay gắt. Nội dung ít mâu thuẫn, cao trào nhưng bù lại một vài tình tiết xen lẫn khá hài hước, dễ thương.
U20 Việt Nam chiến thắng tưng bừng trong trận ra quân ở vòng loại U20 châu Á 2022. (HNMO) - Chiều 14-9, đội tuyển U20 Việt Nam đã có chiến thắng 5-1 trước U20 Hong Kong (Trung Quốc) ở lượt đầu vòng loại U20 châu Á 2022. Pha tranh bóng giữa các cầu thủ U20 Việt Nam (áo đỏ) và
- Mọi chi tiết vui lòng liên hệ Địa chỉ : Tổng kho sàn gỗ Việt Phát- số 31, Ngọc Đại, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội Hotline: 0961607869- 0973763693
(Ảnh: Tây Ninh Trong Tôi/Facebook) Khoảng 15h15 ngày 5/9, thi thể bé gái 2 tuổi cuối cùng được tìm thấy dưới lòng kênh Tây (cầu K13), xã Bàu Năng, huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh. Thi thể anh trai 4 tuổi được tìm thấy đầu tiên vào khoảng 8h sáng 5/9, còn thi thể người mẹ
1GXiirE.
Tên gốc Chưởng thượng Ly Châu Diệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là một mỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết chết. Diệp Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo chơi. Người đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô cùng. Thế nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra hơi. Cuối cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh mạng. Diệp thừa tướng xưa nay không sợ trời không sợ đất vội túm lấy con gái mình, kề sát bên tai nàng thì thầm “Đây là Nhiếp chính vương, chính là Tần vương mới dẫn theo mười vạn quân tới kinh đô uy hiếp hoàng đế. Con gái bảo bối của cha, chúng ta tìm người dịu dàng một chút, đừng chọn vị sát thần này.” Về sau, Nhiếp chính vương ôm Tiểu Ly Châu đáng thương vào trong lòng mình “Ngoan, lại gần thêm chút nữa.” Chỉ có Nhiếp chính vương tự mình biết, hắn thích tiểu mỹ nhân này đã bao lâu rồi.
Người dịch /fb Khương Nhiễm Y nghe Diệp Ly Châu nói, thì tin là thật “Đúng rồi, thành thân không phải là chuyện gì nhỏ nhặt, nhất định quan hệ hai nhà phải không tệ mới được.” Nói mãi nói mãi, Diệp Ly Châu cũng buồn ngủ, nàng ngáp khẽ một cái rồi nhắm mắt lại. Khương Nhiễm Y thấy hai cánh tay trắng như tuyết của Diệp Ly Châu đều lộ ra bên ngoài, nàng sờ sờ cánh tay thanh khiết không nhàn hạ của cô em họ, rồi kéo cái chăn mỏng lên. Tuy là tháng năm, nhưng người em họ yếu, bên ngoài có đặt khối băng giảm nóng, nhất định phải đắp cho em ấy thứ gì đó. Trước khi tới đây Khương Nhiễm Y đã nghe bà nội nói về cô em họ chưa từng gặp mặt này. Khương gia là thế gia giàu có, Khương Nhiễm Y lại là con gái duy nhất của Quân thị, bên trên có anh trai ruột cũng có anh họ chị họ, từ nhỏ đã được Quân thị và bà nội cưng chiều mà lớn lên, mấy bà vợ lẽ trong nhà gặp nàng đều phải cung kính gọi một tiếng “Tiểu thư”, bà cụ Khương gia có lòng dạ thiện lương, Khương Nhiễm Y được bà dạy dỗ, tự nhiên là tiểu thư khuê các chuẩn mực. Trước khi tới, nàng nghe nói em họ lẻ loi một mình lớn lên ở trong chùa, nghĩ rằng thân thể em họ không tốt, nàng cố ý chữa hai bộ trang sức vàng chế tạo thành khóa trường mệnh đặt ở trong đồ cưới mà bà nội cho em họ. Bây giờ lại thấy trong phủ cơ thiếp đông đảo, Ô thị nắm quyền, lại không biết Ô thị là người thế nào, trong lòng nàng càng yêu thương em ấy hơn. Suy nghĩ mãi, Khương Nhiễm Y cũng ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, Diệp Ly Châu tỉnh lại từ sớm, nàng thấy Khương Nhiễm Y vẫn đang ngủ, đột nhiên liền nổi lên ý xấu, nắm lấy mũi của Khương Nhiễm Y. Khương Nhiễm Y đang ngủ say, mũi bị nắm lấy, nên hé môi ra hít thở, Diệp Ly Châu cười ha ha, Khương Nhiễm Y cũng mở mắt ra. Nàng túm lấy tay của Diệp Ly Châu “Em họ, đừng nghịch!” Tay của Diệp Ly Châu thế mà lạnh lẽo vô cùng, đôi tay ngọc ngà của Khương Nhiễm Y phủ lên bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu, sưởi ấm cho nàng “Nghịch như vậy, rồi xem phu quân tương lai của em không giáo huấn em.” Hai chị em cố ý thay bộ váy áo giống nhau đi ra ăn cơm. Dù sao viện trống không cũng là để trống, Diệp gia nhà to nghiệp lớn, sao có thể không chứa nổi hai người thân thích chứ. Tuy rằng Khương gia có nhà ở, có sản nghiệp trong kinh thành, Diệp Ly Châu vẫn giữ Khương Nhiễm Y và Quân thị ở lại Diệp phủ. Quân thị có thể gả vào Khương gia làm vợ cả, xuất thân cũng không tầm thường. Cha của Quân thị là một đại nho đã mất, học trò trải khắp thiên hạ, trong kinh thành có không ít môn sinh. Vì vậy, mấy ngày nay thường thường sẽ có vợ của những môn sinh này tới cửa Diệp gia, xách theo quà biếu đến thăm Quân thị. Kể từ đó, Ô thị càng khó chịu hơn. Vợ của mấy Công gia, Hầu gia đó ngoài mặt thì không nói, sau lưng cũng đều không hề coi trọng bà ta, vợ của một vài quan viên nhỏ xem trọng bà ta cũng là bởi vì bà ta là vợ của Diệp Phụ An. Một Quân thị từ nơi khác tới, vào kinh mới có mấy ngày, thế mà có nhiều người như vậy nghe tiếng mà đến. Nghe nói có một vị phu nhân của Khương gia ở Vạn Châu vào kinh, Trần Vương phi, người luôn luôn không thích đến Diệp gia cũng tới nhìn một cái. Hơn nữa, Quân thị đã sống lâu như vậy, không giống con nhóc ngờ nghệch dễ lừa gạt Diệp Ly Châu, trong khoảng thời gian này, Ô thị cũng không dám mời thầy mo vào trong phủ, chỉ sợ Quân thị phát hiện ra sẽ vạch trần mình. Hạnh Nhi nghĩ ra cho Ô thị một chiêu. Ngày kế, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y vùi mình trong phòng chơi cờ, Quân thị ở một bên xem, thỉnh thoảng, Quân thị vẫn sẽ chỉ điểm một chút. Ngọc Sa đột nhiên đi vào “Tiểu thư, không hay rồi, Hạnh Nhi bên cạnh thái thái đang dẫn người sắp đến Tĩnh Thủy Hiên lục soát phòng của đầy tớ.” Diệp Ly Châu ngước mắt, quân cờ trên tay cũng không hạ xuống “Đây là vì sao?” Ngọc Sa nói “Thái thái đánh mất một cái vòng tay ngọc bích, nghe đâu vòng tay rất quý giá, bà ấy nghi ngờ là người làm trong phủ lấy trộm, chỗ Chu di nương và Lương di nương, còn có nơi ở của những người khác đều đã lục soát qua rồi, phòng của hai di nương đều đã lục soát một lượt, có điều thái thái nói, tuyệt đối không đụng vào phòng của tiểu thư, chỉ lục soát người làm trong phủ.” “Không đụng vào phòng của tiểu thư, chỉ lục soát người làm trong phủ, giọng điệu này trái lại có chút uất ức…” Diệp Ly Châu ném quân cờ lại, “Nghe ý tứ đó của bà ta, lẽ nào ta còn ham một cái vòng tay của bà ta hay sao?” Quân thị đã đoán ra ý đồ của Ô thị. Quân thị nói “Diệp phu nhân là không muốn để mợ tiếp tục ở đây nữa.” Nếu là gia đình bình thường, có thân thích tới chơi, sợ thân thích ăn uống lãng phí tiền của, cái này cũng có thể hiểu được. Nhưng đây là phủ Thừa tướng. Môn khách mà Diệp Phụ An nuôi cũng hơn trăm người, sao có thể không chứa nổi hai người họ hàng chứ? Huống hồ, ăn mặc chi tiêu của Quân thị và Khương Nhiễm Y hoàn toàn là tự mang theo, tuy rằng địa vị của Khương gia trong triều đình không sánh được với Diệp phủ, nhưng Khương gia cực giàu có, không cần Diệp phủ cứu tế. Diệp phủ lớn như vậy, Quân thị và Khương Nhiễm Y chỉ ở một chỗ, Ô thị trông mong, muốn đuổi họ đi, khẳng định cảm thấy họ cản trở cái gì đó của Ô thị. Từ một chuyện nhỏ này, Quân thị cũng có thể nhìn ra, Ô thị không tốt. Thân thích của Diệp Ly Châu cũng không dung được, làm sao bao dung Diệp Ly Châu chứ? Diệp Ly Châu nghe xong Quân thị nói, thì ngẩn người. Nàng không hi vọng Quân thị và Khương Nhiễm Y rời đi. Quân thị đối xử với với nàng vô cùng tốt, giống như là với con gái của bà vậy, cầm kỳ thư họa của Diệp Ly Châu cũng đều được Quân thị chỉ bảo. Không tới nửa năm thì Quân thị sẽ quay về Vạn Châu, bà đi rồi, nói không chừng đời này cũng không gặp được mấy lần nữa. Một mình Diệp Ly Châu ở trong phủ cảm thấy rất buồn chán, có Quân thị và Khương Nhiễm Y, nàng cảm thấy rất náo nhiệt, không muốn để hai người họ bị Ô thị ngầm mưu tính đuổi đi. Quân thị nhìn ra suy nghĩ của Diệp Ly Châu, bà xoa xoa đầu nàng “Đứa bé ngốc, mợ không đi đâu hết. Mợ nghe lời bà ngoại cháu, ngàn dặm xa xôi tới đây, không chỉ là vì chuyện cưới xin của Nhiễm Thư Nhi, còn là tới làm chỗ dựa cho cháu, để tránh việc cháu bị người ta hãm hại.” Dứt lời, Quân thị nói với Ngọc Sa “Ngăn người ở bên ngoài, cứ nói tiểu thư đã ra lệnh, không có sự cho phép của nàng, ai dám bước vào Tĩnh Thủy Hiên nửa bước, thì chặt chân kẻ đó cho chó ăn.” Ngọc Sa nhận được phân phó, Hải Đàn sợ Ngọc Sa xử lý chuyện này không khéo, cũng đi theo. Bên ngoài Tĩnh Thủy Hiên, Hạnh Nhi mặc một bộ áo sam màu quả hạnh, đang cầm một cái quạt quạt gió, sau lưng nàng ta đi theo mấy bà vú cao to, mỗi một người, thoạt nhìn đều vô cùng hung hãn. Ngọc Sa nói “Tiểu thư đang chơi cờ với Khương tiểu thư, không rảnh đi ra. Tiểu thư nói, không có sự cho phép của nàng, ai dám bước vào Tĩnh Thủy Hiên nửa bước, thì chặt chân của kẻ đó cho chó ăn.” Hạnh Nhi bị tức đến mức sắc mặt tái xanh “Ngọc Sa, ngươi thật to gan! Bọn ta là theo lời thái thái tới đây! Chẳng lẽ, ngươi muốn chống lại mệnh lệnh của thái thái?” Hạnh Nhi xây dựng thế lực ở trong phủ đã lâu, Ngọc Sa bị Hạnh Nhi trừng một cái, trong lòng cũng có chút rụt rè. Hải Đàn nói “Nơi này là Tĩnh Thủy Hiên, chúng tôi chỉ nghe theo lệnh của tiểu thư. Các ngươi có bản lĩnh thì cứ bước vào viện, lát nữa để tiểu thư xem xem, rốt cuộc là đứa tiện nhân nào không cần chân nữa, muốn cắt bỏ cho chó ăn.” Người của Diệp Ly Châu cương quyết, Hạnh Nhi cũng không dám xông vào thật. Ở Diệp phủ, thân phận của Diệp Ly Châu tuyệt đối không kém Ô Thị. Hải Đàn không nhát gan như Ngọc Sa, đối mặt với nhóm người Hạnh Nhi, vẻ mặt Hải Đàn bình tĩnh, trên mặt còn có mấy phần châm biếm, Hạnh Nhi tức đến giọng nói cũng run run “Chúng tôi cũng không phải không tôn trọng ý của tiểu thư, cũng không định lục soát phòng tiểu thư, các ngươi ở trong viện hùng hổ dọa người, không sợ thái thái tức giận sao?” “Nha hoàn của Tĩnh Thủy Hiên chính là đại diện cho tiểu thư, các ngươi lục soát phòng nha hoàn, thì tương đương với đánh vào mặt tiểu thư rồi.” Hải Đàn nói, “Có gì không phục, thì cứ nói với Lão gia, để xem Lão gia có cho phép thái thái vả mặt tiểu thư không.” Hạnh Nhi nói không lại người nhanh mồm nhanh miệng như Hải Đàn, chỉ có thể đen mặt rời đi. Đợi lúc về đến chỗ Ô thị, Hạnh Nhi khóc lóc kể lể những lời Hải Đàn nói, hôm nay Hải Đàn khiến Hạnh Nhi khó xử, sau này Hạnh Nhi cũng sẽ cảm thấy mất mặt. Ô thị uống một ngụm trà, sắc mặt cũng không dễ nhìn “Lời nói này, không phải là con nha hoàn chết tiệt này giả truyền, chính là tiện nhân Quân thị kia đã dạy Diệp Ly Châu.” Hạnh Nhi và Ô thị tưởng tượng rất hay, lục soát trong nhà một lượt, chỉ không lục soát chỗ Quân thị, đến lúc đó, vòng tay vẫn không tìm được, người khác chắc chắn cảm thấy là đầy tớ của Quân thị tay chân không sạch sẽ. Quân thị cũng không còn mặt mũi nào ở lại Diệp phủ nữa. Hai nữa, cứng rắn lục soát bên chỗ Diệp Ly Châu, cũng có thể cho Diệp Ly Châu một đòn cảnh cáo, để Diệp Ly Châu biết ai mới là nữ chủ nhân của Diệp phủ. Lúc này, nha hoàn ở bên ngoài đi vào thông báo, nói là Tiểu thư tới rồi. Ô thị vội vàng đứng lên, chỉnh sửa lại tóc mai và quần áo một chút. Diệp Ly Châu chỉ dẫn theo Hải Đàn, sau khi đi vào, nàng khẽ cười nói “Thỉnh an Thái thái.” Ô thị nói “Trời nắng nóng, sao tiểu thư lại tới đây, Hạnh Nhi, mau đi rót cho tiểu thư một ly trà giải nhiệt.” Diệp Ly Châu nói “Ta nghe nói thái thái đánh mất một vòng tay, ầm ĩ đến xáo trộn cả phủ, người người đều cảm thấy bất an, còn muốn cho người đi lục soát chỗ ở của ta nữa.” Ô thị vừa nghe mấy câu “Xáo trộn cả phủ” “Người người cảm thấy bất an” trong lời Diệp Ly Châu, thì sắc mặt liền thay đổi, sợ Diệp Ly Châu thêm mắm thêm muối nói với Diệp Phụ An, bà ta giơ tay cho Hạnh Nhi một cái tát, nói “Khuê phòng của tiểu thư sao có thể lục soát hả? Ai cho ngươi tới chỗ tiểu thư?” Diệp Ly Châu lắc đầu, nói “Thái thái đừng đánh nữa, nếu là nha hoàn này hiểu nhầm, thì thưởng hai lượng bạc rồi đuổi ra ngoài đi.” Hạnh Nhi vừa nghe nói Diệp Ly Châu muốn đuổi mình đi, thì tức khắc nóng nảy, nàng ta ôm chân Ô thị, nước mắt chảy ròng ròng “Thái thái, thái thái! Tôi không muốn ra khỏi phủ!” Ô thị cũng không muốn để một đứa nha hoàn đắc lực như thế rời đi, bà ta nói “Nha hoàn này đã theo ta rất lâu rồi, tiểu thư…” Diệp Ly Châu cắt ngang lời Ô thị “Thái thái không nể mặt ta, ta chỉ đành phải đi quấy rầy cha ta một chút vậy, phải nói chuyện này cho cha ta biết.” Ô thị lại vội vàng cho Hạnh Nhi một cái tát “Còn không mau đi xin tiểu thư tha thứ!” Hạnh Nhi hấp tấp vừa quỳ vừa bò đến trước mặt Diệp Ly Châu, nàng ta sắp ôm lấy chân của Diệp Ly Châu, Hải Đàn một cước dẫm lên tay của Hạnh Nhi “Bẩn thỉu, đừng chạm vào Tiểu thư của chúng ta.” Hạnh Nhi đành phải là quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu đến mức đầu đầy máu “Tiểu thư đừng đuổi tôi đi… Lần này là tôi sai rồi, nghe nhầm lời thái thái nói, để tiểu thư chịu oan ức…” Diệp Ly Châu nhận lấy trà giải nhiệt mà nha hoàn đưa tới, nghiêng tay một cái, cả chén trà lạnh đều trút xuống người Hạnh Nhi, khiến Hạnh Nhi run cầm cập. Hạnh Nhi biết không ít bí mật của Ô thị, Ô thị cũng không thể để Diệp Ly Châu tùy tiện chà đạp người như vậy, bà ta cho nha hoàn dâng trà một cái tát “Chân tay vụng về, còn không cút ra ngoài?” Ô thị tự tay rót một chén trà, giống như năm đó dâng trà cho Khương thị, đem trà đặt vào trong tay của Diệp Ly Châu “Tiểu thư, người nể mặt ta đi, nha hoàn này theo ta nhiều năm như vậy, nếu đuổi ra ngoài, mặt ta cũng khó coi.” Bởi vì đây là một chút chuyện nhỏ, Diệp Ly Châu không thể làm ầm ĩ quá mức, chèn ép khí thế của Ô thị một chút, cho nha hoàn bên người Ô thị một bài học, để bọn họ biết người của Tĩnh Thủy Hiên không phải có thể tùy ý ức hiếp, bây nhiêu cũng đủ rồi. Diệp Ly Châu nhấp một ngụm trà, lông mi dài như lông vũ, chiếu xuống bóng mờ ở trên mặt. Mỗi một cử động của nàng đều là đoan trang tao nhã, cao quý lộ ra từ trong xương, để người ta không bới móc ra được nửa điểm sai lầm. Diệp Ly Châu không muốn nói chuyện, Hải Đàn ở một bên nói thay nàng “Thưa Thái thái, Tiểu thư của chúng tôi là người lương thiện, đổi thành người khác, chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy. Nếu có lần sau, thì chị Hạnh Nhi không phải là lĩnh phần thưởng rồi đi, mà là được bọc vải quẳng ra ngoài đấy.” Chờ Diệp Ly Châu đi rồi, lúc này Ô thị mới ngồi xuống ghế, bà ta hất đổ nước trà mà Diệp Ly Châu đã uống, sắc mặt tái xanh. Hôm nay Diệp Ly Châu bị tức giận, hơn nữa còn đi một lần này, khí nóng tích tụ trong lòng, sau khi trở về liền gục xuống. Quân thị biết thân thể Diệp Ly Châu không tốt, nhưng hai ngày này bà thấy sắc mặt Diệp Ly Châu như thường, cũng thật không ngờ, nàng lại có thể suy yếu thành như vậy. Lúc Quân thị tới đây, hiển nhiên có mang theo không ít dược liệu quý báu, bà để đại phu mang từ phương nam tới bắt mạch cho Diệp Ly Châu, rồi nấu canh tẩm bổ đút cho nàng, mới thấy nàng đỡ hơn nhiều. Khương Nhiễm Y có chút đau lòng trông chừng Diệp Ly Châu. . . . Lúc Đề Kiêu ra roi thúc ngựa trở lại Hàm Châu, đã có một đống công việc chờ hắn xử lý. Trong trăm việc bộn bề, Đề Kiêu rút ra chút thời gian tự mình vẽ bản đồ, hắn muốn người xây một khu vườn, chờ Diệp Ly Châu tới Hàm Châu, sẽ để nàng ở đó. Mấy ngày vừa qua, Đề Kiêu rất lạ không mơ thấy Diệp Ly Châu. Nhưng tối hôm đó, hắn vừa ngủ, thì có một giấc mộng. Trong mộng sắc mặt Diệp Ly Châu tái nhợt đang dựa vào một thân cây, thấy Đề Kiêu đi tới, nàng khẽ ho khan hai tiếng, dùng khăn che kín miệng. Đề Kiêu đón lấy cái khăn của Diệp Ly Châu, hắn thấy được trên khăn có dính vết máu. Rất nhiều chấm nhỏ, như mai đỏ vừa mới nở. Diệp Ly Châu ngước mắt nhìn Đề Kiêu “Điện hạ, ta không đợi được ngài quay lại nữa rồi.”
Người dịch LC + Chim Ba Chân Điều đầu tiên hiện lên trong đầu Diệp Ly Châu chính là, nàng sẽ không lấy chồng. Sức khỏe của nàng kém như vậy, người chỉ nửa bước là vào quan tài, làm sao có thể lập gia đình đây. Mặc dù dựa vào Đề Kiêu có thể kéo dài hơi tàn một đoạn thời gian, nhưng Đề Kiêu dù sao cũng không phải là người trong kinh thành, hai người không thể lúc nào cũng gặp mặt. Về phần khi trước Khương Nhiễm Y từng nói nàng gả cho Đề Kiêu… Diệp Ly Châu không dám nghĩ quá sâu. Thứ nhất, cha nàng có đồng ý hay không là một vấn đề, thứ hai, nếu nàng bởi vì lý do sức khỏe mà gả cho Đề Kiêu, với Đề Kiêu mà nói, chắc chắn là không công bằng, đây xem như là một loại lừa gạt. Nếu như Đề Kiêu biết nàng tới gần hắn, cũng không phải là xuất phát từ sự yêu thích, mà là bởi vì thân thể nàng cần… Diệp Ly Châu nhớ tới ánh mắt bình thường vẫn lạnh như băng của Đề Kiêu thì thoáng rùng mình, đáy lòng có chút sợ hãi. Quân Thị thấy sắc mặt Diệp Ly Châu không đúng, hỏi “Châu Châu, cháu sao thế?” Diệp Ly Châu lắc đầu, gượng gạo nói “Mợ, cháu không sao. Cháu chỉ là lo, gã sai vặt kia có khi nào sẽ nói cho Điền công tử biết việc chúng ta tới đây hay không thôi.” Quân Thị lắc đầu “Cháu yên tâm, hắn lơ là nhiệm vụ, sẽ không tùy tiện nói ra đâu. Điền Trác cũng là thứ ngu xuẩn, thật sự cho rằng ở trong phủ nhà mình thì lời gì cũng có thể tùy tiện nói ra.” Nếu không phải là Quân Thị sớm có đề phòng, muốn gặp Điền Trác trước, vì vậy mới đi tới chỗ Điền Trác thường xuyên ra vào, e rằng vẫn chưa biết người này tồi tệ như vậy. Diệp Ly Châu lại nói “Mợ định làm thế nào để hủy mối hôn sự này ạ?” Chắc chắn Quân Thị không thể để cho Điền gia chủ động từ hôn. Nếu Điền gia chủ động từ hôn, không khác nào nói cho toàn bộ kinh thành này biết, bọn họ coi thường con gái Khương gia. Cho nên, hiển nhiên phải là Khương gia đề xuất chuyện này. Nhưng phải có một lý do hợp lý. Quân Thị khẽ vỗ lên tay Diệp Ly Châu “Châu Châu, quay về mợ sẽ trù tính chuyện này. Cháu cứ chờ xem, mợ nhất định phải cho cháu thấy, kẻ bắt nạt chúng ta sẽ có kết cục thế nào. Sau này cháu bị người ta ức hiếp, cứ việc nói với mợ.” Diệp Ly Châu gật đầu. Thực ra nàng cảm thấy bản thân sẽ không bị người nào ức hiếp. Ô Thị bắt nạt nàng thì đã bị Hải Đàn dạy dỗ đến mức tức mà cũng không dám ra ngoài rồi. Ngoài Ô Thị ra, hình như cũng không có ai bắt nạt nàng. . . . Chẳng mấy chốc mà nửa tháng đã trôi qua, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y vẫn ở trong tòa nhà bên ngoài kinh thành như trước. Sức khỏe của Diệp Ly Châu tuy rằng vẫn khá yếu, nhưng mà không thường ho ra máu nữa. Chỉ chớp mắt, Thái Tử từ Trần Châu chiến thắng trở về. Thái Tử diệt sạch sơn tặc ở Cẩm Sơn, cũng mang đầu của tên thủ lĩnh trở về. Chuyện diệt giặc cỏ ở Cẩm Sơn, có thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy, đương nhiên không thể thiếu sự trợ giúp của Tần Vương, cho nên Tần vương cũng phải về kinh. Để chúc mừng Thái Tử bình an trở về, Hoàng hậu đã mở tiệc ở trong cung Chiêu Dương. Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y cùng nhau vào cung. Ở trên đường, Diệp Ly Châu đại khái biết được, ngày hôm trước Tần vương đã vào cung rồi. Đúng là ngày hôm trước Đề Kiêu đã dẫn theo Thái Tử trở về. Phần lớn người trong kinh thành đều không biết Đề Kiêu cũng mang theo binh mã tới Trần Châu, hơn nữa không phải là một vài binh lính, mấy vạn binh mã lại có thể lặng yên không tiếng động giấu giếm tất cả mọi người. Từ Hàm Châu đến Trần Châu, hai nơi cách xa nhau nghìn dặm, đi qua không ít địa phương, quan viên ở những nơi này không biết là chưa nhận được tin hay thế nào, lại không có một chút tin tức truyền về kinh thành. Mãi tới lúc đã đến Cẩm Thành Trần Châu, Hoàng đế mới biết được chuyện này. Tối qua, Hoàng đế mở tiệc chiêu đãi, ở ngay trên yến tiệc, Đề Kiêu lấy đầu của tên thủ lĩnh Cẩm Sơn ra. Có không ít quan văn đang ngồi đó, rất ít khi nhìn thấy một cái đầu máu chảy đầm đìa, Hoàng đế cũng nhiều năm rồi chưa từng nhìn thấy cảnh tượng máu me như vậy. Đề Kiêu vào điện không cần phải tháo đao, bảo đao Trọng Uyên của hắn đang đặt ở ngay trên bàn. Hắn lạnh nhạt uống rượu, lơ đãng nói “Đầu của sơn tặc Cẩm Sơn, là Thái Tử điện hạ tự tay chém được.” Cũng đã đến lúc này rồi, sẽ chẳng ai để ý rốt cuộc đầu người là Thái Tử chém, hay là Đề Kiêu chém. Một vài quan văn không thể không đứng dậy mà khen ngợi Thái Tử. Đề Kiêu dẫn theo không ít binh mã tới đây, đều đã đóng quân ở bên ngoài kinh thành, nói là để Thái Tử học luyện binh. Mặc kệ Đề Kiêu nói với bên ngoài dễ nghe bao nhiêu, trên thực tế, với Hoàng đế mà nói đều là sự uy hiếp. Hoàng đế biết Đề Kiêu đã không còn khách sáo thờ ông ta là quân chủ nữa. Hàm Châu kiêu ngạo, nếu thực sự nổi lên chiến tranh, trong kinh thành thật không có tướng lĩnh đắc lực có thể qua được Đề Kiêu. Ông ta đành phải đem chức quyền đoạt được từ trong tay Thái Tử lúc trước, giao trả lại cho Thái Tử. Một bữa tiệc rượu uống đến trong lòng mọi người đều không yên, Hoàng đế thì đã sớm hối hận. Chuyện diệt giặc Cẩm Sơn lần này, vốn là một cái thòng lọng mà ông ta hạ xuống cho Thái Tử, không ngờ Đề Kiêu lại có thể có thể chạy tới giúp đỡ Thái Tử, khiến chuyện này biến thành công trạng của Thái Tử. Vất vả lắm mới tước được quyền lực của Thái Tử, bây giờ lại trả lại, hoàng đế tức đến suýt nữa thì nôn ra máu, Nhị hoàng tử Triệu Dật vốn đang đắc ý dạt dào cũng thay đổi sắc mặt. Chờ đến khi vào đến cửa cung, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y xuống xe ngựa. Bởi vì đến sớm, hai người không đi tới cung Chiêu Dương trước, mà là tản bộ trong Ngự hoa viên. Cảnh vật trong cung tự nhiên là không giống với bên ngoài, có rất nhiều chủng loại hoa mai, ở bên ngoài căn bản đều không thấy được. Khương Nhiễm Y yêu thích hoa mai, nàng vòng quanh ở trong vườn ngắm hoa, Diệp Ly Châu thì ngồi ở trong đình. Hải Đàn đi theo bên cạnh Diệp Ly Châu, hai cung nhân trong cung Hoàng hậu đi theo Khương Nhiễm Y, sợ Khương Nhiễm Y lạc đường trong Ngự hoa viên. Hải Đàn nói “Hôm nay bệ hạ sẽ còn đãi tiệc trong cung điện ở phía trước. Lần này Thái Tử được việc, bệ hạ nể mặt Thái Tử, tất nhiên phải chúc mừng một phen. Hôm nay, Lão gia cũng đã vào cung từ sớm, lúc về chúng ta sẽ về cùng Lão gia.” Lúc này, Diệp Ly Châu nghe được một giọng nói truyền đến “Diệp tiểu thư.” Nàng và Hải Đàn kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên mặc áo gấm đi tới, đúng là Nhị hoàng tử Triệu Dật. Hoàng đế và thừa tướng đánh cờ ở trong Ngự hoa viên, Triệu Dật vốn dĩ phải đi thỉnh an Hoàng đế, không ngờ trên đường đi tới đó, lại gặp được Diệp Ly Châu. Diệp Ly Châu khách sáo đứng dậy, hành lễ “Nhị hoàng tử điện hạ.” Triệu Dật thản nhiên quan sát Diệp Ly Châu. Nàng đang mặc váy áo màu xanh mộc mạc, bên ngoài khoác áo choàng trắng như tuyết, mái tóc đen được giấu trong mũ áo choàng, một khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp tuyệt trần không thấy chút ý cười nào, trong đôi mắt hoa đào ẩn tình tự nhiên cũng tràn đầy xa cách. Bắt đầu từ lần đầu tiên gặp Diệp Ly Châu, Triệu Dật đã muốn có được vị giai nhân tuyệt sắc này, khổ nỗi thân phận của Diệp Ly Châu không giống người khác, hắn muốn cưới nàng thì cần phải trả giá một chút, mà có trả giá thật lớn, Diệp Phụ An cũng không nhất định sẽ đồng ý. Cho nên Triệu Dật chỉ có thể đỏ mắt trông mong. Hắn tiến lên một chút, nói “Bên ngoài lạnh như vậy, sao Diệp tiểu thư không tới chỗ Quý phi nương nương ngồi một lát? Tính tình Quý phi nương nương lương thiện, thích nhất là mấy cô nương trẻ tuổi như tiểu thư đây.” Triệu Dật muốn ngồi nói chuyện với Diệp Ly Châu một lát. Diệp Ly Châu lại không hiểu sao chán ghét ánh mắt của Triệu Dật. Rõ ràng lúc Đề Kiêu nhìn nàng, so với khi Triệu Dật nhìn nàng còn to gan hơn nhiều, nhưng Diệp Ly Châu lại không có bất kỳ ác cảm gì với Đề Kiêu. Hải Đàn nói “Nhị hoàng tử điện hạ, tiểu thư nhà tôi sắp phải đi tới cung Chiêu Dương rồi. Chắc ngài cũng có việc ạ? Chúng tôi đi trước.” Triệu Dật nói “Ta không bận, mấy tháng không gặp được Diệp tiểu thư, ta muốn hỏi một chút, sức khỏe của Diệp tiểu thư…” Hắn quá mức chuyên tâm, ngay cả người đã tới phía sau rồi cũng không biết. Diệp Phụ An sa sầm mặt, bên cạnh ông là Hoàng đế. Diệp Ly Châu không nhận ra Hoàng đế, chỉ hô lên một tiếng “Cha” . Triệu Dật lúc này mới vội vã quay đầu lại. Lúc nhìn thấy khuôn mặt còn đen hơn đít nồi của Diệp Phụ An, tim hắn rơi tõm xuống, vội vọt sang một bên “Nhi thần gặp qua phụ hoàng.” Diệp Ly Châu lúc này mới biết, hóa ra người đàn ông trung niên mặc thường phục đứng bên cạnh Diệp Phụ An là Hoàng đế, nàng cũng hành lễ “Thần nữ gặp qua bệ hạ.” Hoàng đế nói “Dật Nhi, Diệp tiểu thư, các ngươi đều đứng lên đi.” Dung mạo của Diệp Ly Châu quả thực không tầm thường, Hoàng đế cũng không trách Triệu Dật thất lễ như thế. Thoáng suy nghĩ một chút, hoàng đế nói “Vừa rồi Diệp tiểu thư và Dật Nhi trò chuyện với nhau thật vui vẻ, trẫm và Diệp thừa tướng đi tới, trái lại làm gián đoạn các ngươi rồi.” Sắc mặt của Diệp Phụ An khó coi hơn, ông nói với Diệp Ly Châu “Châu Châu, nam nữ thụ thụ bất thân. Tuy là trong cung, nhưng con cũng phải giữ lễ, sao lại tùy tiện nói chuyện với Nhị hoàng tử?” Diệp Ly Châu biết Diệp Phụ An là đang cho nàng bậc thang đi xuống, khiến câu “Trò chuyện với nhau thật vui” kia của hoàng đế không đạt được kết quả, nàng nói “Thân phận Nhị hoàng tử tôn quý, con gái gặp điện hạ, chỉ là hành một lễ, cũng không nói cái gì khác nữa.” Diệp Phụ An nói “Lần sau chớ tùy tiện đi lại ở bên ngoài. May mà lần này là cha và bệ hạ nhìn thấy, nếu là người khác nhìn thấy, thanh danh của con chắc chắn sẽ bị tổn hại đấy.” Hoàng đế nghe thấy câu nói này của Diệp Phụ An, vì không để cho trọng thần lạnh lòng, chỉ đành phải nói “Chẳng qua là chào hỏi hai câu, ái khanh, sao ngươi lại kéo đến chuyện thanh danh. Sự việc ngày hôm nay, trẫm và Dật Nhi tất nhiên sẽ không để người ngoài nói lung tung.” Lúc này sắc mặt Diệp Phụ An mới dịu đi. Ông nhìn về phía Triệu Dật, nói “Nhị hoàng tử điện hạ, vài ngày trước ngài để người dưới quyền vận chuyển lương thảo từ Vạn Châu cứu tế Nam Châu, bên trong xảy ra chút sơ suất, thần đang muốn hỏi ngài một chút, vừa vặn bệ hạ cũng ở đây, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện. Bệ hạ, người và nhị hoàng tử đi trước, thần xin được dặn dò con gái mấy câu.” Sắc mặt của Triệu Dật khó coi hơn, Diệp Phụ An rõ ràng là nhằm vào hắn. Hắn chẳng qua là nói với Diệp Ly Châu hai câu, lại cực kỳ bình thường, lòng dạ của Diệp Phụ An còn nhỏ hơn lỗ kim, nhất định phải tóm lấy sai lầm của hắn. Chờ hoàng đế và Triệu Dật đi khỏi, Diệp Ly Châu mới nói “Cha, con không muốn nói chuyện với ngài ấy, là ngài ấy cứ một mực…” Diệp Phụ An vỗ vỗ vai Diệp Ly Châu “Được rồi, cha biết. Đều tại Châu Châu nhà ta đẹp quá đấy mà.” Diệp Phụ An không phải là không biết, nếu như Triệu Dật vẫn tiếp tục dây dưa, vì ngại thân phận, Diệp Ly Châu cũng rất khó thoát thân. Ông nói “Lần này cha sẽ cảnh cáo hắn, lần sau hắn quấy rầy con nữa, cha nhất định không khách khí với hắn.” Ván cờ của Diệp Phụ An và Hoàng đế đã kết thúc, lại qua hai khắc, trong cung điện phía trước, các đại thần hẳn là sắp đến đủ cả. Ông cũng không tiện ở lại chỗ này lâu, chỉ dặn “Con ở trong cung cẩn thận một chút, thứ mà người khác cho con không được tùy tiện ăn, cũng không nên tùy tiện nói quá nhiều với người lạ, chơi với chị họ con thôi.” Diệp Ly Châu gật đầu, nàng cũng không phải là đứa bé ba tuổi, những lời Diệp Phụ An nói, nàng đều hiểu cả. Chỗ này thường có người đi qua, Diệp Phụ An đang muốn căn dặn Diệp Ly Châu đi tới chỗ Hoàng hậu, trước mặt lại có hai người đi tới. Chính là Thái Tử điện hạ và Tần Vương điện hạ. Diệp Phụ An để Diệp Ly Châu ở sau lưng mình, ông chắp tay tiến lên “Thái Tử điện hạ, Tần Vương điện hạ.” Diệp Ly Châu làm một lễ vạn phúc. Đề Kiêu quan sát Diệp Ly Châu từ trên xuống dưới, lúc này mới nói “Diệp thừa tướng, đây là lệnh ái Diệp tiểu thư sao?” Diệp Ly Châu ngước mắt thoáng nhìn Đề Kiêu. Khuôn mặt của hắn trước sau như một lạnh như băng, anh tuấn mà kiêu ngạo, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc dao động nào. Diệp Phụ An chỉ lo Đề Kiêu coi trọng Diệp Ly Châu, nhất định phải gả Diệp Ly Châu cho Thái Tử. Việc Đề Kiêu đột nhiên lấy ra cái đầu máu chảy đầm đìa hù dọa Hoàng đế trên yến tiệc ngày hôm trước, Diệp Phụ An vẫn còn nhớ rõ. Người này tuyệt đối không phải người lương thiện, con gái ông không thể gả đến chỗ Thái Tử được. Diệp Phụ An nói “Vừa rồi thân thể con bé không thoải mái, suýt nữa té xỉu, nên ta tới đây nhìn xem. Châu Châu, đây là Thái Tử điện hạ, hẳn là con đã từng gặp ngài ấy trong cung của Hoàng hậu, đây là Tần Vương điện hạ, dựa theo vai vế, hẳn là con phải gọi Tần vương một tiếng chú đấy.” Diệp Ly Châu lại hành một lễ nữa “Thái Tử điện hạ, Tần Vương thúc thúc.” Con ngươi của Đề Kiêu chợt tối đi. Diệp Phụ An cười nói “Con bé nhát gan, gặp người là khúm núm, sức khỏe lại không tốt, chỉ có thể nuôi ở trong nhà. Tần Vương, ngài cũng đừng so đo với đám trẻ con này làm gì.” Khóe môi Đề Kiêu lạnh nhạt nhếch lên “Đương nhiên là không rồi. Người trên yến tiệc hẳn là tới gần đủ rồi, Diệp thừa tướng, chúng ta qua đó trước.” Lúc đi qua ngang qua Diệp Ly Châu, trên người nàng có mùi thơm thoang thoảng, giữa chân mày rủ xuống một viên hồng ngọc, một viên bảo thạch nho nhỏ, ánh lên nốt chu sa, chẳng những không có vẻ thô tục, trái lại khiến cả khuôn mặt càng lộ ra vẻ quyến rũ hơn. Chờ đi xa rồi, Triệu Quân cười nói “Cậu, hóa ra Diệp thừa tướng còn chưa biết cậu và Diệp tiểu thư đã từng gặp nhau. Nếu ông ta biết cậu và Diệp tiểu thư đêm hôm hẹn hò, nhất định phải tức đến râu cũng vểnh ngược lên ấy.” Đề Kiêu thản nhiên nói “Tò mò như vậy à?” Triệu Quân thu lại giọng điệu có chút hả hê “Không tò mò, không tò mò một chút nào ạ.” Đề Kiêu không so đo với thằng nhóc Triệu Quân này, hắn nhớ tới vừa rồi Diệp Ly Châu hơi mấp máy môi gọi hắn “Tần Vương thúc thúc”, trong lòng lại bỗng dưng bốc hỏa, chỉ muốn quay lại ức hiếp nàng một phen.
Người dịch LC + Chim Ba Chân Mảng da thịt bị Đề Kiêu nắm lấy ngứa ngứa tê tê, Diệp Ly Châu không rút tay ra, chỉ nói “Nơi này có gió, đại nhân không nên ngủ ở đây.” Đề Kiêu buông nàng ra, đứng dậy, trong tay hắn đang cầm cái áo choàng của nàng. Chất vải bằng gấm xanh, mềm mịn trơn nhẵn, cảm giác sờ vào cực tốt. Trên người nàng quả thực quá thơm, vừa đến gần, Đề Kiêu đã có thể ngửi thấy mùi thơm trên người nàng. Thật ra chỉ là hương thơm nhàn nhạt, nhưng Đề Kiêu đối với mùi hương trên người Diệp Ly Châu nhạy cảm khác thường. Đề Kiêu đưa áo choàng qua “Áo choàng của nàng.” Diệp Ly Châu vươn tay ra nhận “Ta sợ chàng bị gió thổi mà sinh bệnh.” Bị gió thổi sinh bệnh? Mùa đông ở Hàm Châu lạnh thấu xương, hắn mặc áo giáp lạnh như băng luyện binh, cũng chưa từng sinh bệnh. Đề Kiêu cũng không đặt áo khoác vào tay Diệp Ly Châu. Hắn khẽ rũ một cái, áo choàng mở rộng ra, gấm xanh dưới đèn phản chiếu ánh sáng nhu hoà nhàn nhạt “Thân thể ta tốt, không cần.” Diệp Ly Châu còn chưa kịp phản ứng, áo choàng đã phủ lên người nàng. Đề Kiêu giúp nàng cột lại đai áo, lại kéo mái tóc dài đen như mực của nàng ra ngoài. Đứng gần như vậy, Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu bao phủ, nàng có thể ngửi thấy mùi thơm thanh đạm của cây tuyết tùng trên người hắn. Thứ mùi này kích thích thần kinh, chóp mũi Diệp Ly Châu khẽ chuyển động, hít sâu một hơi. Ngón tay thon dài của Đề Kiêu xuyên qua mái tóc dài xinh đẹp của Diệp Ly Châu, bị bản năng cơ thể ảnh hưởng, Diệp Ly Châu không tự chủ được cọ cọ vào tay Đề Kiêu. Nàng ấm áp mềm mại, nhẵn nhụi, mịn màng, giống như đóa hoa quỳnh trân quý nở ra ngắn ngủi trong đêm đen. Tay Đề Kiêu hơi cứng đờ. Hắn gom mái tóc dài của Diệp Ly Châu lại rồi kéo ra. Cả người Diệp Ly Châu tê tê, bờ vai mềm yếu vô cùng. Nàng nhìn chằm chằm lồng ngực rộng lớn của Đề Kiêu, dựa sát về phía trước. Còn chưa kề sát vào, cái gáy đã bị người nắm lấy. Đề Kiêu nói “Đứng cho vững.” Hai chân Diệp Ly Châu mềm nhũn, căn bản không đứng vững được. Nàng vừa vì phản ứng của mình mà xấu hổ, vừa vì bản năng cơ thể khiến nàng vô cùng khát khao Đề Kiêu. Diệp Ly Châu ảo não lùi về sau hai bước “Xin lỗi.” Đề Kiêu thấy nàng thế mà lui về phía sau, sắc mặt lạnh đi một chút. Diệp Ly Châu không biết nên che giấu sự bối rối của mình thế nào, nàng không tiện nói ra chân tướng. Nếu như nàng nói, nàng gặp người khác đều không có việc gì, nhưng gặp được hắn, thì đầu cũng không đau nữa, lưng cũng không mỏi nữa, lúc chạm vào hắn cả người còn thoải mái như ngâm mình trong suối tiên, người này nhất định sẽ cho rằng nàng là kẻ điên. Mặc dù sự thật đúng là như vậy. Đề Kiêu nói “Trên miệng nàng bôi thứ gì thế?” Diệp Ly Châu thấy hắn vậy mà chủ động nói chuyện, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ lên cánh môi của mình, ngẩng đầu nhìn Đề Kiêu “Là son, ép cánh hoa hồng ra nước, rồi hong khô, sẽ thành son.” Đôi mắt nàng long lanh, ngón tay chạm vào bờ môi, màu đỏ kiều diễm ướt át cùng với ngón tay trắng như tuyết của nàng, tạo thành hai màu tương phản, vô cùng mê hoặc. Đề Kiêu cúi đầu, ngón tay hắn thô ráp, quanh năm quen cầm đao kiếm, ngược lại là lần đầu tiên chạm vào đôi môi mềm mại của thiếu nữ. Diệp Ly Châu bị hành động của hắn dọa sợ, cả người sững sờ không cả nhúc nhích. Ngón tay hắn lau đi màu son trên môi Diệp Ly Châu “Không đẹp.” Thật ra là rất đẹp, có điều hắn không muốn để người khác nhìn thấy, chỉ muốn một mình hắn thấy. Mang nàng về giấu đi một mình ngắm. Cánh môi của Diệp Ly Châu quá mềm mại, bị hắn lau qua hơi hơi đau. Chờ Đề Kiêu buông tay, nàng liếm môi, cảm giác thỏa mãn khó có thể diễn tả bằng lời tràn đầy trong lòng Diệp Ly Châu. Đề Kiêu phát hiện sắc mặt tiểu cô nương đỏ ửng tựa đóa hoa hồng. Trong quá khứ, nàng đều là xanh xao mệt mỏi, hoàn cảnh đỏ mặt như này ngược lại cũng không thường thấy. Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu mê hoặc đến choáng váng, quên mất bản thân đang ở nơi nào, cũng quên mất sự dè dặt mà bản thân nên có “Lau sạch rồi sao?” Đôi mắt nàng mờ mịt, giống như ăn được thứ gì cực kỳ ngon miệng, lông mi vểnh lên, vòng cung đuôi mắt mềm mại xinh đẹp, đáy mắt như hồ nước trong veo. Lúc này Đề Kiêu đã nhận ra có điều không đúng. Hắn biết, Diệp Ly Châu không phải là một cô nương to gan như vậy. Lần trước tên phế vật nhị hoàng tử Triệu Dật kia tạo cảm giác tồn tại trước mặt Diệp Ly Châu, liền bị nàng làm mặt lạnh. Vì sao nàng quyến luyến hắn như vậy? Nàng cũng vừa gặp đã yêu sao? Bóng đêm sâu thẳm, Đề Kiêu tiến lên từng bước. Lý trí cùng ham muốn của Diệp Ly Châu đấu tranh, nàng lui về sau một chút, lại bước lên trước một chút. Lý trí nói với nàng rằng, nàng không thể duy trì khoảng cách gần như vậy với người đàn ông này, nhưng mà, thân thể nàng lại rất cần người này. Cảm giác bị áp bức mà hắn cho nàng vượt qua sự vui sướng, cuối cùng Diệp Ly Châu vẫn lựa chọn lùi về phía sau, trâm ngọc trên tóc nàng lay động hai cái, vàng ngọc châu báu va vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh. Không đợi nàng lùi ra khỏi đình, Đề Kiêu đã nắm lấy cằm của nàng. Giống hệt như trong mơ, hắn ở trên cao nhìn xuống, nàng chật vật không chịu nổi, nhưng hắn lại sạch sẽ chỉnh tề. Ngón trỏ của Đề Kiêu vuốt ve cằm Diệp Ly Châu, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua cánh môi nàng “Tâm ý của nàng, ta đều biết cả rồi.” Diệp Ly Châu “???” Tâm ý của nàng? Tâm ý nào của nàng? Đề Kiêu hơi hơi cúi đầu. Trong mơ là trong mơ, hiện thực là hiện thực. Đôi khi, điều có thể làm được trong mơ, trong hiện thực lại không thể làm được. Giống như ở trong mơ hắn và Diệp Ly Châu sớm đã là vợ chồng thực sự, cũng sắp đùa hư nàng rồi, trong hiện thực Đề Kiêu vẫn còn là trai tân, không biết nên hôn nàng thế nào. Dán thẳng môi lên sao? Có khi nào mũi hai người sẽ đụng vào nhau không ? Vậy hẳn là nghiêng đầu hôn. Nhất định là như vậy rồi. Thân thể Diệp Ly Châu nhạy cảm vô cùng, cằm bị hắn nắm lấy, dù hắn không hề dùng sức, nhưng trên cái cằm trắng nõn của nàng vẫn hiện ra mấy dấu ngón tay rõ rệt. Nhìn rất kích tình. Đề Kiêu lại cúi đầu xuống, Diệp Ly Châu không có sức đẩy hắn ra, dù có sức, thân thể nàng cũng không cho phép nàng đẩy ra. Chỉ có Đề Kiêu có thể gần gũi nàng như vậy, nàng cũng chỉ cho phép một mình Đề Kiêu. “Ơ kìa, cậu, sao cậu lại ở đây?” Một giọng thiếu niên trong trẻo truyền tới “Cháu sợ cậu không tìm được…” Tiếng nói im bặt. Triệu Quân ý thức được có điều không ổn. Hình như cậu đang giấu thứ gì đó ra sau lưng. Có lẽ, đó không phải thứ gì, mà là một cô gái. Ông cậu uống rượu say, sau đó làm chuyện tốt, hình như bị hắn quấy rầy rồi. Triệu Quân nhìn ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, khí thế trong nháy mắt yếu hẳn đi “Khụ khụ… Cháu không biết…” Diệp Ly Châu nghe thấy giọng nói, cũng biết mình bị người ta nhìn thấy rồi. Đêm hôm khuya khoắt, nàng và người đàn ông này đơn độc ở bên nhau, nếu truyền ra ngoài, cha nhất định sẽ gả nàng cho người này, danh tiếng của con gái nhà lành rất quan trọng, nếu như người này chưa lập gia đình, chắc cha cũng sẽ uy hiếp hắn cưới nàng. Nhưng mà… Trước kia Diệp Ly Châu chưa từng nghĩ sẽ lập gia đình, áo cưới cũng chưa may. Diệp Ly Châu thò ra nửa cái đầu, định bụng xem xem người trông thấy việc này là ai, nàng nhìn thấy một thiếu niên cao lớn như tùng bách. Bởi vì cách xa, trời lại tối, Diệp Ly Châu không thấy rõ mặt mũi của thiếu niên. Nhưng Triệu Quân lại nhận ra Diệp Ly Châu. Dù sao trong đình sáng sủa hơn một chút, gương mặt của Diệp Ly Châu cũng quá rõ nét, nhìn qua một lần thì sẽ không thể quên. Triệu Quân dùng ánh mắt rất kỳ lạ nhìn Đề Kiêu một cái. Thật không hổ là cậu, giấu Diệp Phụ An, lừa gạt con gái nhà người ta ra ngoài hẹn hò. Tiểu cô nương non nớt như vậy, nhìn quá đỗi ngây thơ, cậu đúng thật có thể xuống tay được. Cũng không biết sau khi Diệp Phụ An biết được cải trắng nhỏ nhà mình bị con sói đuôi to ngoạm mất, cái mặt mo sẽ bị chọc tức thành màu dưa muối hay màu gan heo đây. Đề Kiêu không muốn để Diệp Ly Châu nhìn lén Triệu Quân, hắn ấn cái đầu nhỏ của nàng trở về. Diệp Ly Châu áp sát lên lưng Đề Kiêu, nàng cực kỳ mềm mại, mềm như mây vậy, cơ thể Đề Kiêu lại giống như được đúc ra từ sắt đá, rắn chắc mà lạnh như băng. Cộm người không thoải mái. Dù là như vậy, Diệp Ly Châu dựa vào hắn, cũng vẫn cảm thấy rất là vui vẻ. Đề Kiêu lạnh tanh nói “Cháu về trước đi, không cần chờ ta.” Một câu nói thật đơn giản, Triệu Quân lại nghe ra được sát ý, hắn cảm thấy trên người rét căm căm, nếu còn không đi, sau này Đề Kiêu nhất định sẽ dùng Trọng Uyên dạy hắn làm người thế nào. Triệu Quân nhanh nhẹn bớt nói hai câu, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở “Vậy cháu đi trước đây. Cậu chú ý thời gian một chút, thật sự không còn sớm nữa đâu.” Diệp Ly Châu vẫn còn là thiếu nữ trong khuê phòng, Triệu Quân thật sự Đề Kiêu làm quá mức sẽ bị phát hiện. Dù sao cũng là con gái Diệp Phụ An, sau lưng Diệp Ly Châu là một người cha có bản lĩnh, không thể ức hiếp quá mức. Đề Kiêu tự nhiên hiểu rõ điểm này. Cho dù cha của Diệp Ly Châu không phải là Diệp Phụ An, chỉ cần hắn thích nàng, thì sẽ trân trọng nàng, không ức hiếp nàng quá đáng. Bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu túm lấy áo Đề Kiêu, vẫn đang chờ Triệu Quân rời đi, ngón tay nàng khẽ gãi lên lưng Đề Kiêu, mới nhận ra cơ thể Đề Kiêu lại căng cứng. Hắn quay lưng về phía Diệp Ly Châu “Buông ra.” Ngón tay nàng càng túm chặt hơn, chất liệu áo khoác của hắn rất mỏng, nắm trong tay vừa lạnh vừa trơn. Diệp Ly Châu không biết hành động dựa sát vào hắn như vậy rất nguy hiểm, nàng chỉ chớp chớp mắt, rồi nói “Vị công tử vừa rồi, có khi nào sẽ nói ra việc chúng ta nói chuyện cùng nhau không?” “Nàng có hi vọng người khác biết không?” Diệp Ly Châu cũng rất xoắn xuýt, lông mày xinh đẹp của nàng hơi cau lại. Diệp Ly Châu muốn ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, chỉ vì Đề Kiêu là quý nhân trong sinh mệnh của nàng. Nhưng chuyện tình cảm, coi trọng đôi bên cùng có ý. Diệp Ly Châu chưa rung động, sở dĩ nàng đứng ở đây, là vì cơ thể nàng cần Đề Kiêu. Đề Kiêu thì sao? Diệp Ly Châu nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông. Hắn trước sau đều lạnh nhạt, không có tình cảm gì, có lẽ ghét nàng, cho dù không ghét nàng, nhìn vẻ mặt vĩnh viễn lãnh đạm của hắn, cũng không giống như thích nàng. Nếu như bởi vì nàng đơn phương đòi hỏi, để Đề Kiêu ở bên nàng, Diệp Ly Châu sẽ cảm thấy thật có lỗi với Đề Kiêu. Trong lòng nàng có sự chán nản nhàn nhạt, nàng thì thầm nói “Không hi vọng.” Đề Kiêu cuối cùng xoay người lại. Không hi vọng? Sao? Nàng quyến rũ hắn, lẽ nào không muốn chịu trách nhiệm? Đề Kiêu nâng cằn nàng lên “Thật sự không hi vọng sao?” Diệp Ly Châu nhìn vẻ mặt của hắn không thân thiện, nói “Cha ta mà biết sẽ tức giận.” Lúc này Đề Kiêu mới bớt đi mấy phần lạnh lẽo. Diệp Phụ An nhất định sẽ tức giận, tiểu cô ương yểu điệu rơi vào trong tay một võ tướng không biết thương tiếc đàn bà con gái như Đề Kiêu, đi tới Hàm Châu xa xôi, Diệp Phụ An mới không bỏ được. Đề Kiêu khép lại áo choàng của nàng “Sắc trời không còn sớm nữa, nàng cũng nên sớm quay về đi.” Diệp Ly Châu không muốn về, nàng sợ ban đêm gặp ác mộng, ở bên Đề Kiêu, nàng cảm thấy rất yên tâm. Đề Kiêu luôn cho người ta cảm giác an toàn. Diệp Ly Châu nói “Sao chàng lại thích mang theo đao? Cây đao này xem ra rất nặng.” Tiểu cô nương chuyển đề tài, rõ ràng cho thấy không muốn đi. Đề Kiêu đoán ra nàng không muốn rời xa mình, có cái ý nghĩ này, trong lòng Đề Kiêu không hiểu sao lại có cảm giác thỏa mãn. Hắn lấy Trọng Uyên xuống “Sờ xem.” Đôi mắt Diệp Ly Châu trong nháy mắt sáng lên “Ta có thể chạm vào sao?” Đồ của hắn, nàng đều có thể chạm vào. Của Đề Kiêu, cũng chính là của Diệp Ly Châu. Đề Kiêu nói “Có thể.” Mũi đao từng uống vô số máu tươi, hôm nay lại được lau chùi sạch sẽ, loan đao hắc kim có phong cách cổ xưa lại nặng nề mang theo sát khí lạnh lẽo, như ma vật khát máu, Diệp Ly Châu lại là kiểu người ngây thơ đơn thuần, hoàn toàn khác xa cây loan đao này. Ngón tay mảnh khảnh trắng nõn như sứ của nàng vuốt ve vỏ đao “Cây đao này thật đẹp…” Đề Kiêu cong khóe môi. Nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên có người khen Trọng Uyên đẹp. Thanh loan đao khát máu này, không có nhân tính giống hệt như Đề Kiêu, ở trong mắt Diệp Ly Châu, lại rất cuốn hút. Diệp Ly Châu ngửa đầu nói “Có thể rút đao ra khỏi vỏ không?” Đề Kiêu nói “Không thể.” Ánh đao dọa người, hắn sợ trong đêm tối sẽ hù dọa Diệp Ly Châu. Tay Diệp Ly Châu lại vuốt ve vỏ đao lần nữa, đáy lòng nàng cảm thấy đáng tiếc, tiếc là không thấy được đao rời khỏi vỏ. Nàng rất thích thanh đao này, mặc dù nó đáng sợ, nhưng cho người ta một loại cảm giác khác biệt. Đề Kiêu biết ngón tay Diệp Ly Châu mềm mại ra sao. Đầu ngón tay giống như cánh hoa, mang theo mùi thơm, nơi mà tay nàng chạm vào, sẽ khiến người ta có cảm giác run rẩy. Nhưng lúc này, ngón tay thon dài của nàng đang không ngừng lưu luyến đụng chạm, còn là chạm vào thanh đao không có tính người này. Đề Kiêu cảm thấy, động tác của nàng thật sự quá mức mập mờ. Hắn thấy không thoải mái. Đề Kiêu cố định lại đao, đeo lên hông mình, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước “Đừng chạm vào nó như vậy, ta không thích.” “Hả?” Diệp Ly Châu có chút không hiểu nổi, vậy phải chạm thế nào đây? Tác giả có lời muốn nói Châu Châu Lại ghen với một cây đao, chàng chính là giấm vương.
ly châu trong lòng bàn tay